Đại Thừa Trung Quán Thích Luận
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Mùla-madhyamaka-sandhinirmocana-vyàkhyà. Gồm 9 quyển. Cũng gọi Trung quán Thích Luận. Do Bồ Tát An tuệ tạo, ngài Duy Tịnh dịch vào đời Tống, thu trong Đại chính tạng tập 30. Một trong 8 bộ chú sớ lớn giải Thích Luận Trung quán của ngài Long Thụ. Phần tụng được giải thích trong luận này so với phần tụng trong Trung Luận do ngài Cưu Ma La Thập dịch và phần tụng trong luận Bát Nhã đăng do ngài Ba la phả Mật Đa La dịch thì hơi khác nhau. Trong Quốc Dịch Nhất Thiết Kinh, học giả Nhật bản Vũ khê Liễu đế có phụ thêm đồ biểu đối chiếu nội dung của các bộ luận trên. Luận này thường nêu ra thuyết của các luận sư của Tì Bà Sa, Độc Tử Bộ, Kinh bộ, Thắng luận, Ngoại nhân, Dị nhân, Dị tông, Dị Bộ, Ngã tông, Tự tông v.v... và bảo rằng Dị Bộ Dị Tông là luận sư phái Trung quán. Nguyên bản tiếng Phạm cũng như bản dịch Tây tạng của luận này hiện nay đều không còn. Về số quyển của luận này, thì bản cũ đời Tống, ba bản Tống, Nguyên, Minh và bản trong Súc loát tạng, Đại chính tạng của Nhật (lấy bản Cao li cất giữ ở chùa Tăng Thượng Nhật bản làm bản gốc) chỉ có 9 quyển, nhưng Tục tạng kinh (lấy bản Cao li tàng trữ ở chùa Kiến nhân và viện Pháp Nhiên tại Nhật bản làm bản chính) thì có 18 quyển. Lại theo các bản Tống, Cao li, Nguyên v.v... thì luận này do các ngài Pháp Hộ và Duy Tịnh dịch chung. [X. Duyệt Tạng Tri Tân Q. 38.; Đại minh Tam Tạng Thánh Giáo bắc tạng Mục Lục Q. 4.; Đại minh Tam Tạng Thánh Giáo nam tạng Mục Lục; Chí Nguyên Pháp Bảo Khám Đồng Tổng Lục Q. 9.].