Đại Thừa Trang Nghiêm Kinh Luận

《大乘莊嚴經論》 dà chéng zhuāng yán jīng lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Mahàyàna-sùtràlaôkàra. Một trong 12 chi luận Du Già. Gồm 13 quyển, do ngài Ba la phả Mật Đa La dịch vào đời Đường. Cũng gọi Đại Thừa Trang Nghiêm luận, Đại Trang Nghiêm luận, Trang Nghiêm kinh luận, Trang Nghiêm luận. Thu vào Đại chính tạng tập 31. Nội dung gồm 24 phẩm, nói về việc Bồ Tát phát tâm, tu hành và các Pháp Môn Bồ Tát nên tu tập. Bản tiếng Phạm hiện còn là do học giả người Pháp tên S. Lévi đã tìm được ở Népal vào năm 1898. Bản dịch Tây tạng chia luận này làm hai phần Tụng và Thích. Cả nguyên bản và Tạng bản đều chỉ có 21 phẩm. Luận này viện dẫn rất nhiều Kinh Điển như: kinh Thập Địa, kinh Vô tận tuệ, Kinh Hành thanh tịnh v.v... Còn về Tác Giả của luận này thì có nhiều thuyết. Nguyên bản tiếng Phạm không nêu tên Tác Giả. Điều Trường phát hữu vô trong Nam hải kí qui Nội Pháp truyện quyển 4 và Khai Nguyên Thích Giáo Lục quyển 8 đều nói luận này do ngài Vô trước tạo. Bản dịch Tây tạng thì cho là của ngài Di Lặc. Thành Duy Thức Luận Liễu Nghĩa Đăng quyển 1 phần đầu, Thành Duy Thức Luận Thuật Kí quyển 4 phần đầu, Giải thâm mật kinh sớ quyển 4 v.v... đều nói rằng Tụng là do Bồ Tát Di Lặc, còn Thích thì do Bồ Tát Thiên thân soạn. [X. Đại Đường Nội Điển Lục Q. 5.; Chí Nguyên Pháp Bảo Khám Đồng Tổng Lục Q. 9.; Duyệt tạng tri tâm Q. 38.].