Thập Trụ Kinh

《十住經》 shí zhù jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Dazabhùmika. Kinh, 4 quyển, do ngài Cưu Ma La Thập dịch vào đời Hậu Tần, được thu vào đại chính tạng tập 10. Kinh này là bản dịch khác của phẩm Thập Địa trong kinh Hoa nghiêm, cũng tức là bộ phận của hội Tha hóa Tự Tại Thiên thứ 6 trong 8 hội. Nội dung do Bồ Tát Kim Cương Tạng, nhờ sức uy thần của đức Phật, giảng nói về thứ bậc tu Hành Pháp môn Thập Địa của Bồ Tát cho Bồ Tát Giải thoát nguyệt nghe. Pháp Môn này được gọi là Tập địa trí tuệ Công Đức Pháp Môn. Kinh Tiệm bị Nhất Thiết Trí đức, 5 quyển, do ngài Trúc Pháp Hộ dịch vào đời Tây Tấn và kinh Thập Địa, 9 quyển, do ngài Thi La Đạt Ma dịch vào đời Đường, đều là các bản dịch khác của kinh này. Còn luận Thập TrụBà Sa, 17 quyển, của ngài Long ThụThập Địa Kinh Luận, 12 quyển, của ngài Thế Thân, đều là các sách chú thích về kinh này.