Thập Nhất Hiệu

《十一號》 shí yī hào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 11 Danh Hiệu chung của chư Phật, đó là: Như Lai, Ứng Cúng, Chính Biến Tri, Minh hạnh túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Hiệu chung của chư Phật tuy là 11 nhưng cũng có kinh luận nói 10 hiệu. Như trong kinh Thập Hiệu thì Thế Gian Giải và Thượng Sĩ được hợp chung lại làm 1 hiệu; luận Đại trí độ quyển 21, luận Thành thực quyển 1 và kinh Bồ Tát Địa trì quyển 3 thì đều hợp chung Thượng SĩĐiều Ngự Trượng Phu làm 1 hiệu. [X. phẩm Tựa kinh Pháp hoa; phẩm Trợ Niệm Phật Tam Muội trong luận Thập TrụBà Sa Q. 12.; luận Đại trí độ Q. 2.]. (xt. Như Lai).