Phật Tạng Kinh

《佛藏經》 fú cáng jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phụng nhập Long Hoa kinh, Tuyển trạch chư Pháp Kinh. Kinh, 3 quyển, do ngài Cưu Ma La Thập dịch vào năm Hoằng thủy thứ 7 (405) đời Diêu Tần, được thu vào Đại chính tạng tập 15. Nội dung kinh này chia àm 10 phẩm: Phẩm Chư Pháp Thực tướng, phẩm Niệm Phật, phẩm Niệm Pháp, phẩm Niệm tăng, phẩm Tịnh Giới, phẩm Tịnh Pháp, phẩm Vãng cổ, phẩm Tịnh kiến, phẩm Liễu giới và phẩm Chúc Lụy, bàn về thực tướng các pháp vốn vô sinh, vô diệt, Vô Tướng, Vô Vi..., đồng thời cho rằng tỉ khưu Phá Giới có 10 mũi tên lo sầu, quở trách các thứ tội tướng và răn dạy về Tội Báo Bất Tịnh Thuyết Pháp. Kinh này không bàn đến luật nghi của Bồ Tát, đó là điểm đặc biệt không giống với các kinh giới bản khác. Nhưng lại có chủ trương nếu không lí giải được thực tướng các pháp vô sinh, vô diệt... thì dẫu có Thụ Trì 250 giới cũng đồng như Phá Giới, đồng thời cũng chủ trương có xa lìa Hí Luận Phân Biệt thì mới gọi được là trì giới. Lại vì giải thích rõ những lí do tại sao tăng đoàn Bồ Tát phải biệt lập với tăng đoàn Thanh Văn, cho nên kinh này được xếp vào luật điển của Đại Thừa. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 3.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 4.,12,19].