Ngẫu Tượng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ cho các pho tượng Phật, Bồ Tát, Thánh thần được tạo bằng đất, gỗ hoặc kim loại. Từ Ngẫu Tượng bắt nguồn từ tiếng La tinh Idola, có nghĩa là Hình Tượng, tư thái, về sau biểu thị các nghĩa như: Thiên kiến làm phương hại Nhận Thức đúng đắn, quan niệm vào trước là chủ..., nghĩa này bắt đầu từ ông Giordano Bruno (1548-1600) người Ý đại lợi. Phật giáo Ấn Độ ở thời kì đầu, dùng hoa sen và bánh xe báu để làm biểu tượng của đức Phật. Trong các Kinh Điển Đại Thừa ở thời kì đầu như kinh Bát Chu Tam Muội, Đạo Hành Bát nhã v.v... cho rằng tạo Lập Tượng Phật là 1 trong những phương pháp để đạt đến Bát Chu Tam Muội, Quán Phật Tam Muội. Ngoài ra, các tôn tượng của Mật giáo là do Lục Đại (đất nước lửa gió không thức) tạo thành, Hình Tượng chư tôn là do đức Đại Nhật Như Lai biểu hiện, cho nên là đồng Nhất Thể với Đại Nhật Như Lai. Thủ Ấn, vật cầm, thân hình của tượng cũng do Thân Mật của chư tôn biểu hiện. Người tu hành nương vào tượng Bản Tôn để Quán Tưởng thân mình an trụ trong thân của Bản Tôn, miệng tụng Chân Ngôn của Bản Tôn, tâm Quán Tưởng bản thệ của Bản Tôn, được sự gia hộ của Bản Tôn, nhờ thế mà được vào cùng một cảnh giới với Bản Tôn. Như vậy, tượng Phật không phải chỉ là 1 loại Ngẫu Tượng thuần túy, mà là đối tượng để cúng dường, Lễ Bái và Tín Ngưỡng.