Long Hoa Tam Hội
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Long Hoa hội, Long Hoa tam đình, Di Lặc Tam Hội, Từ tôn Tam Hội. Gọi tắt: Long Hoa. Ba hội Thuyết Pháp của Bồ Tát Di Lặc sau khi Ngài Thành Phật dưới gốc cây Long Hoa. Sau khi đức Phật Thích Ca Nhập Diệt 56 ức 7 nghìn vạn năm (có thuyết nói 57 ức 6 nghìn vạn năm, 56 ức vạn năm), Bồ Tát Di Lặc từ cõi trời Đâu suất Hạ Sinh xuống Nhân Gian, Xuất Gia học đạo, ngồi dưới gốc cây Long Hoa, trong vườn Hoa lâm ở thành Sí đầu, thành bậc Chính đẳng Chính Giác, trước sau Thuyết Pháp 3 lần. Những người trong giáo pháp của đức Phật Thích Ca Mâu Ni thủa xưa, tu hành chưa giác ngộ thì đến hội của đức Phật Di Lặc, tất cả đều Đắc Đạo. Cứ theo phẩm Tam Thế đẳng trong kinh Bồ Tát xử thai quyển 2, trong Long Hoa Tam Hội, hội thứ 1 Thuyết Pháp độ 96 ức người thành Đạo Quả, hội thứ 2 độ 94 ức người và hội thứ 3 độ 92 ức người. Nhưng trong phẩm Ba bà lê kinh Hiền ngu quyển 12 và luận Đại trí độ quyển 3, nói số người được độ trong 3 hội có hơi khác. Từ xưa đến nay rất nhiều người lập thệ Nguyện Sinh lại trong Nhân Gian khi đức Phật Di Lặc ra đời, để được gặp Long Hoa Tam Hội. Vì, như đã nói ở trên, những người trong giáo pháp của đức Phật Thích Ca tu hành chưa Đắc Đạo, thì đến hội Long Hoa của Đức Di lặc đều được giác ngộ Thành Phật.[X. kinh Di Lặc Hạ Sinh, kinh Di Lặc đại Thành Phật; kinh Quán Di Lặc thướng sinh; kinh Nhất Thiết Trí Quang Minh Tiên Nhân Từ Tâm Nhân Duyên bất thực nhục; luận Đại tì Bà Sa Q. 135.].