Kệ Phá Địa Ngục

《破地獄偈》 pò dì yù jì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: Nhược nhân dục liễu tri, Tam Thế Nhất Thiết Phật, ưng quán Pháp Giới tánh, Nhất Thiết Duy Tâm tạo ([], nếu người muốn thông suốt, ba đời tất cả Phật, nên quán tánh Pháp Giới, hết thảy do tâm tạo). Bài kệ này chủ yếu được tìm thấy trong Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh (, Taishō Vol. 10, No. 279, tức Bát Thập Hoa Nghiêm []) quyển 19, phẩm Dạ Ma Cung Trung Kệ Tán () thứ 20, do Bồ Tát Giác Lâm () tụng. Ngoài ra, vì áo nghĩa của kệ này rất thâm sâu, vi diệu, nên xuất hiện trong khá nhiều thư tịch khác như Hoa Nghiêm Đạo Tràng Khởi Chỉ Đại Lược (, Tục Tạng Kinh Vol. 74, No. 1474), Phật Tổ Cương Mục (, Tục Tạng Kinh Vol. 85, No. 1594) quyển 11, Thành Duy Thức Luận Diễn Bí (, Taishō Vol. 43, No. 1833) quyển 1, Thiên Trúc Biệt Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 57, No. 951) quyển Trung, Thích Môn Chánh Thống (, Tục Tạng Kinh Vol. 75, No. 1513) quyển 3, Tử Bá Tôn Giả Biệt Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 73, No. 1453) quyển 4, Liệt Tổ Đề Cương Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 64, No. 1260) quyển 2, Truy Môn Cảnh Huấn (, Taishō Vol. 48, No. 2023) quyển 4, Tịnh Độ Thánh Hiền Tư Lương Toàn Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 61, No. 1162) quyển 3, Trạm Nhiên Viên Trừng Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 72, No. 1444) quyển 3, v.v. Bài này có Công Năng phá cửa Địa Ngục để cho các vong hồn được siêu thoát về Thế Giới an lành; cho nên được thâu lục trong Mông Sơn Thí Thực Văn () thuộc Công Phu Chiều của Thiền Môn Nhật Tụng (, như bản Hiện Hành tại Huế, ghi ngày Rằm tháng 10 năm 1898 [Thành Thái thứ 10]). Tuy nhiên, nội dung bài kệ có khác so với bản trong Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh (, Taishō Vol. 9, No. 278, tức Lục Thập Hoa Nghiêm []), quyển 10, Phẩm Dạ Ma Thiên Cung Bồ Tát Thuyết Kệ (), do Bồ Tát Như Lai Lâm () thuyết: “Nhược nhân dục liễu tri, Tam Thế Nhất Thiết Phật, ưng đương Như Thị quán, tâm tạo chư Như Lai (, nếu người muốn thông suốt, ba đời tất cả Phật, phải nên như vậy quán, tâm tạo các Như Lai).” Về uy lực không thể nghĩ bàn của bài Phá Địa Ngục Kệ này, trong Địa Tạng Bồ Tát Tượng Linh Nghiệm(, Tục Tạng Kinh Vol. 87, No. 1638), phần Kinh Sư Nhân Tăng Tuấn Địa Tạng Cảm Ứng() thứ 5, có ghi lại câu chuyện của Thích Tăng Tuấn (). Sư người vùng Kinh Sư (), họ Vương (), sống dưới thời nhà Tống. Sau khi Xuất Gia, sư không giữ giới luật, cũng chưa từng tu nhân thiện. Cuối cùng, vì đau bệnh nhẹ mà qua đời. Chết được ba ngày thì xảy ra một điều kỳ lạ: sư bỗng nhiên sống lại. Sư khóc lóc thảm thiết, dập đầu xuống đất Sám Hối. Sư kể lại rằng ngay khi vừa mới tắt thở, có hai vị quan Minh Phủ, đuổi sư chạy đến trước một cổng thành lớn. Chợt có một vị tăng bảo rằng: “Ta là Địa Tạng Bồ Tát đây ! Nhà ngươi khi tại Kinh Thành, đã từng vẽ Hình Tượng ta, nhưng chẳng bày lễ cúng, rồi lại đem bỏ sau chùa. Ta muốn báo đáp Công Đức vẽ tranh tượng đó. Nhân ông là tu sĩ Hoa Nghiêm, nên ta sẽ chỉ cho ông một bài kệ.” Bèn đọc bài kệ rằng: “Nhược nhân dục liễu tri, Tam Thế Nhất Thiết Phật, ưng đương Như Thị quán, tâm tạo chư Như Lai (, nếu người muốn thông suốt, ba đời tất cả Phật, phải nên như vậy quán, tâm tạo các Như Lai).” Bồ Tát Địa Tạng đọc cho sư nghe bài kệ này xong, bảo rằng: “Nếu ông tụng được bài kệ này thì có thể đóng cửa Địa Ngục, mở ra con đường đến cõi Tịnh Độ và có thể thông được vận mạng.” Sau khi tụng được bài kệ này, Tăng Tuấn đi vào trong thành, diện kiến vua Diêm Ma. Vua hỏi: “Ngươi lúc còn sống làm việc Công Đức gì ?” Sư đáp: “Tôi ngu muội, phóng túng, không chịu tu thiện, lại chẳng giữ giới, mà chỉ thọ trì một hàng bốn câu kệ này.” Vua lại hỏi: “Nay ngươi tụng được không ?” Đáp: “Ghi nhớ lời tụng, tụng đủ kệ trên, tiếng vang đến nơi, người đang chịu khổ, đều được giải thoát.” Đến đây, nhà vua chợt bảo: “Thôi dừng lại ! Khỏi cần nói nữa.” Bèn cho thả sư trở về lại Nhân Gian. Nhờ Nhân Duyên được sống lại như vậy, Sư Bảo Sa Môn Nghĩa Học (), Pháp Sư về Hoa Nghiêm, kiểm tra lại bài kệ trên, mới biết rằng bài này vốn có trong Kinh Hoa Nghiêm. Sư kể lại câu chuyện cho chúng tăng nghe, ai cũng đều phát tâm, tin tưởng và thọ trì kinh này.