Đa Bảo Phật

《多寶佛》 duō bǎo fú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đa bảo, Phạm: Prabhùtaratna. Dịch âm: Bào Hưu La Lan. Cũng gọi Bảo thắng Phật, Đại bảo Phật, Đa bảo Như Lai. Cứ theo phẩm Bảo Tháp trong kinh Pháp hoa quyển 4 nói, thì đức Phật Đa bảo là người khen ngợi kinh Pháp hoa, là vị Giáo chủ của Thế Giới Bảo tịnh phương Đông. Cũng là một trong năm đức Như Lai. Sau khi đức Phật Đa bảo Nhập Diệt, do sức Bản Nguyện nên toàn thân thành Xá Lợi, mỗi khi có đức Phật nào tuyên Thuyết Kinh Pháp hoa thì Phật Đa bảo từ dưới đất hiện lên, đứng trước đức Phật ấy để chứng minh nghĩa chân thực của kinh Pháp hoa. Còn tháp bảy báu của Phật Đa bảo từ dưới đất nhô lên được trang sức bằng vô số bảo vật là biểu thị ý nghĩa tất cả cõi nước của chư Phật đều cùng một tính quí báu. Phật Đa bảo và Phật Thích Ca Mâu Ni cùng ngồi trong tháp là hiển bày nghĩa chư Phật đều vì Đại Sự Thành Tựu việc giáo hóa Chúng SinhThị HiệnThế Gian. Tại Trung Quốc, từ xưa đến nay, Tín Ngưỡng kinh Pháp hoa rất thịnh hành, do đó, nhiều tháp Đa bảo cũng đã được tạo lập, như trong hang đá Vân cương ở Đại Đồng còn lại không ít di tích của tháp này. Về Hình Tượng của Phật Đa bảo, cứ theo bài kệ trong kinh Pháp Hoa Mạn Đồ La uy nghi Hình Sắc pháp chép, trên đầu có nhục kế như búi tóc mầu xanh đậm hình chiếc mũ, giữa khoảng chân mày phóng ra ánh sáng chiếu khắp tất cả, thân mầu vàng ròng, kết Trí quyền Ấn Định tuệ, mình mặc Ca Sa, ngồi kết già trên hoa sen lớn. Các kinh thường lấy Phật Đa bảo làm Đại Nhật Như Lai của Kim Cương Giới và lấy Phật Thích Ca làm Đại Nhật Như Lai của Thai Tạng Giới. [X. luận Đại trí độ Q. 7.; Pháp Hoa Văn Cú Q. 8. phần dưới; Pháp Hoa Nghĩa Sớ Q. 9.; Tuệ lâm Âm Nghĩa Q. 28.].