Bảo Tràng Như Lai

《寶幢如來》 bǎo chuáng rú lái

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bảo Tràng, Phạm: Ratna -ketu, dịch âm: La đát nẵng kế đổ. Còn gọi là Bảo Tràng Phật, Bảo tinh Phật. Là đức Phật được đặt ở phía đông trong viện Trung đài Bát Diệp trên Thai Tạng Giới Mạn Đồ La của Mật giáo. Vị tôn này chủ về đức của tâm Bồ Đề, dùng Bảo Tràng để biểu thị nghĩa phát tâm Bồ Đề, dùng nguyện Nhất Thiết Trí làm cờ, ở dưới gốc cây Bồ Đề hàng phục chúng ma, cho nên được gọi là Bảo Tràng. Mật Hiệu của vị tôn này là Phúc thọ Kim Cương, Phúc tu Kim Cương, hình Tam Muội da là ngọn lửa, Chủng Tử(a). Hình Tượng màu vàng lợt, mặc Ca Sa đỏ, để trần vai bên phải, tay trái hướng vào trong, cầm hai góc Ca Sa để ở trước ngực, cánh tay phải co lại, hơi duỗi và xòe bàn tay hướng ra ngoài, lại hơi ngửa bàn tay rủ ngón tay xuống, Kết Ấn Dữ nguyện, ngồi xếp bằng trên hoa sen báu. Cũng có thuyết cho rằng, Bảo Tràng Như Lai với A súc Như Lai ở phía đông Kim Bảo Chàng Như Lai cương giới, Phật Bảo Tướng phương tây trong kinh A di đà và Đại Bảo Tràng Như Lai phương tây trong kinh Xưng tán Tịnh Độ Phật nhiếp thụ, là cùng một vị tôn. [X. kinh Hợp bộ kim Quang Minh Q. 1. phẩm Thọ Lượng; kinh Đại nhật Q. 1. phẩm Cụ duyên Đại Nhật Kinh Sớ Q. 4., Q. 16., Q. 17., Q. 20.].