Thường Tịch Quang Độ

《常寂光土》 cháng jì guāng tǔ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: còn gọi là Tịch Quang Tịnh Độ (), Tịch Quang Quốc (), Tịch Quang Độ (), Tịch Quang (); tức chỉ cho cõi Tịnh Độ nơi Pháp Thân của chư Phật Như Lai cư trú. Thế Giới của chư Phật cư trú là Chân Như bản tánh, không sanh diệt, biến hóa (thường); không có sự nhiễu loạn của Phiền Não (tịch, vắng lặng); mà có ánh sáng trí tuệ (quang); nên gọi là Thường Tịch Quang Độ. Quốc Độ này là cõi tự chứng của Phật, vô cùng bí tàng; lấy Pháp Thân, giải thoát, Bát Nhã làm thể; đầy đủ, trọn vẹn 4 đức là Thường (), Lạc (), Ngã (), Tịnh (). Như trong Phật Thuyết Quán Phổ Hiền Bồ Tát Hành Pháp Kinh (, Taishō Vol. 9, No. 277) có đoạn rằng: “Thích Ca Mâu Ni danh Tỳ Lô Giá Na, biến Nhất Thiết Xứ, kỳ Phật trú xứ danh Thường Tịch Quang, Thường Ba La Mật sở nhiếp thành xứ, Ngã Ba La Mật sở An Lập xứ, Tịnh Ba La Mật diệt hữu tướng xứ, Lạc Ba La Mật bất trú thân tâm tướng xứ (, Phật Thích Ca Mâu Ni tên là Tỳ Lô Giá Na, biến khắp tất cả nơi chốn, trú xứ của đức Phật đó tên là Thường Tịch Quang, là trú xứ được nhiếp thành bởi Thường Ba La Mật, trú xứ được An Lập bởi Ngã Ba La Mật, trú xứ của Tịnh Ba La Mật Diệt Tướng có, trú xứ của Lạc Ba La Mật không trú vào tướng thân tâm).” Lại nữa, Quốc Độ này có khác nhau về Phần ChứngCứu Cánh, nên phân thành 3 phẩm Thượng, Trung và Hạ. Theo thuyết của Duy Ma Kinh Lược Sớ (, Taishō Vol. 38, No. 1778) quyển 1 cho biết, cõi của Diệu Giác Pháp Thân () cư trú là Thượng Phẩm Tịch Quang Độ (); cõi của Đẳng Giác Nhất Sanh () là Trung Phẩm Tịch Quang Độ (), cõi của Viên Giáo Sơ Trú () trở lên là Hạ Phẩm Tịch Quang Độ (). Vị tăng Tứ Minh Tri Lễ (, 960-1028) của Thiên Thai Tông, sống vào thời Bắc Tống, lại lấy hai cõi Thật Báo ()Tịch Quang phối với Thỉ Giác ()Bản Giác (), Đề Xướng thuyết Tịch Quang Hữu Tướng (). Trong khi đó, tăng sĩ Tịnh Giác () cùng thời đại này lại đưa ra thuyết Tịch Quang Vô Tướng (). Trong Hám Sơn Lão Nhân Mộng Du Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 73, No. 1456) quyển 26 có đoạn rằng: “Pháp Tánh hải trung, bổn vô xuất một, Thường Tịch Quang Độ, an hữu khứ lai, nhân thế biến thiên Nhậm Vận, Phật quốc tịnh uế tùy tâm (, biển Pháp Tánh trong, vốn không hiện mất, Thường Tịch Quang Độ, sao có đến đi, cõi đời đổi thay phó mặc, nước Phật sạch nhớp tùy tâm).”