Thân Căn

《身根》 shēn gēn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s, Pāli: kāyendriya: một trong 5 căn 6 căn, 12 xứ, 18 giới, 22 căn; gọi tắt là thân (); tức chỉ cho tịnh sắc căn trong Thân Thể, chứ không phải căn Phù Trần của nhục thể. Về ngữ nghĩa của thân, theo Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm (, Taishō Vol. 45, No. 1861) quyển 3 lấy Phạn ngữ kāya (âm dịch là Ca Da []) với nghĩ là tích tập (, gom chứa, tập trung), y chỉ (, nương vào, dừng lại). Thân Căn là nơi nhiều pháp của các căn y chỉ, nhiều pháp đều tích tập nơi Thân Căn này, nên có tên là Ca Da. Trong 12 Xứ, Thân Căn này có tên là Thân Xứ (Sanskrit: kāyāyatana, ); trong 18 Giới là Thân Giới (Sanskrit: kāya-dhātu, ). Thông thường, cái gọi là thân, đều chỉ chung cả đống thịt, hoàn toàn khác với Thân Căn. Trong các luận thư, gân thịt, v.v., gọi là Phù Trần Căn (); còn đối với Thân Căn vốn có thể xúc tác thì gọi là Thắng Nghĩa Căn (). Thân Căn chỉ tồn tại trong Dục Giới (Sanskrit: kāma-dhātu, )Sắc Giới (Sanskrit: rūpa-dhātu, ), còn trong Vô Sắc Giới (Sanskrit: ārūpa-dhātu, ) thì không. A Tỳ Đạt Ma Đại Tỳ Bà Sa Luận (, Taishō Vol. 27, No. 1545) quyển 90 cho rằng Thân Căn của Địa Ngục không giống như của con người. Như trong Pháp Hoa Tam Muội Sám Nghi (, Taishō Vol. 46, No. 1941), phần Sám Hối Thân Căn Pháp (), có đoạn: “Quy hướng Phổ Hiền Bồ Tát cập Nhất Thiết Thế Tôn Thiêu Hương Tán Hoa, thuyết thân quá tội bất cảm phú tàng, dĩ thị Nhân Duyên linh ngã dữ Pháp Giới Chúng Sanh, Thân Căn Nhất Thiết trọng tội Tất Cánh thanh tịnh (, quy hướng về Bồ Tát Phổ Hiền và hết thảy Thế Tôn đốt hương rãi hoa, bày rõ tội sai lầm của thân không dám che giấu, lấy Nhân Duyên này khiến con cùng với Chúng Sanh trong Pháp Giới, hết thảy tội nặng của Thân Căn cuối cùng được trong sạch).”