Thán Chân

《嘆真》 tàn zhēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Bạch Chân. Có nghĩa là Tán Thán Chân Dung của Tổ Sư. Sau chuyển sang gọi lời đầu tiên trong văn Hồi Hướng kị Tổ SưThán Chân. [X. Sắc tu Bách trượng thanh qui Q. 2.].