Quán Thế Âm Bồ Tát Thụ Kí Kinh

《觀世音菩薩授記經》 guān shì yīn pú sà shòu jì jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Avalokiteśvara-bod-hisattva-mahāsthāma-prāpta-bodhisattva-vyā-karaṇa-sūtra. Kinh, 1 quyển, do ngài Đàm Vô Kiệt dịch vào đời Lưu Tống, được thu vào Đại chính tạng tập 12. Nội dung kinh này trước hết thuật lại việc Phật trụ ở vườn Nai tại nước Ba La Nại nói về cách dùng pháp vô y chỉ được Tam Muội Như Huyễn chobồ tát Hoa đức tạng nghe, các Bồ Tát Di Lặc, Văn thù và 2 Đại Sĩ Quán âm, Thế Chí ở cõi nước An Lạc đều được Tam Muội này. Kế đến nói về Nhân Duyên phát tâm Chính Đạo củabồ tát Quán âm, Thế Chí và cho biết sau khi đức Phật A di đà Diệt Độ, Bồ Tát Quán Thế Âm sẽ thành Đẳng Chính Giác, hiệu là Phổ Quang Công Đức vương Như Lai. Ngoài ra, kinh Đại A di đà quyển thượng, kinh Vô lượng thanh tịnh Bình Đẳng Giác quyển 3, kinh Bi hoa quyển 3, kinh Đại Thừa bi phân đà lợi quyển 3... cũng có nói về việc cácbồ tát Quán âm Thế Chí thành đạo, giống như ý thú của kinh này. Kinh Quán Thế Âm Bồ Tát Đắc Đại Thế Chí Bồ Tát Thụ Kí (do ngài Trúc Pháp Hộ dịch), kinh Quán Thế Âm Thụ Kí (do ngài Nhiếp Đạo Chân dịch) và kinh Như Huyễn Tam Ma Địa vô lượng ấn Pháp Môn ( do ngài Thí Hộ dịch) là các bản dịch khác của kinh này.[X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2.; Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 6. 10; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 2.,5,12,14].