Quán Tâm Luận

《觀心論》 guān xīn lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Quán Tâm Luận. Cũng gọi Phá tướng luận. Tác phẩm, 1 quyển, tương truyền do Tổ Bồ Đề Đạt Ma soạn vào đời Lương, cũng có thuyết nói do ngài Thần Tú soạn vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 85. Nội dung luận này nói về pháp Quán Tâm, dùng 1 pháp Quán Tâm bao nhiếp hết các pháp, rất đơn giản khái quát. Sách này là bản khác của Quán Tâm Luận (Đạt Ma Đại sư Quán Tâm Luận) trong Thiền Môn Toát Yếu quyển thượng, Phá tướng luận trong Thiếu thất lục môn tập.
II. Quán Tâm Luận. Cũng gọi Tiễn nhũ luận. Tác phẩm, do ngài Trí Khải soạn vào đời Tùy, được thu vào Đại chính tạng tập 46.Nội dung lấy Quán Tâm làm chính, bàn rõ về 4 loại Tam Muội. Toàn sách gồm 36 bài kệ, chia làm 10 chương:
1. Nói rõ vềgiáolí viên diệu Bất Khả Thuyết.
2. Nói rõ việc không thể rơi vào lí giáo mà mê lầm về Kiến Hoặc và Tư hoặc.
3. Thuyết minh do trình độ giác ngộ Chân Lí có cạn, sâu khác nhau mà chia làm 4 giáo.
4. Nói rõ về phạm vi của 4 loại Tam Muội để tìm hiểu giáo lí.
5. Thuyết minh về 25 Phương Tiện.
6. Thuyết minh về các cảnh hỗn tạp Phát Khởi khác nhau.
7. Quán xét 1 cảnh mà thuật theo Thập Thừa Quán Pháp.
8. Nói rõ nếu Thành Tựu 10 pháp quán thì liền chứng được trụ vị của các Địa.
9. Nói về sự khác nhau của việc khởi Tác Dụng hóa độ Chúng Sinh.
10. Nói rõ về Pháp Môn Tự độ độ tha (độ mình và độ người khác).