Quán Tâm Huyền Xu

《觀心玄樞》 guān xīn xuán shū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tác phẩm, 1 quyển, do ngài Vĩnh Minh Diên Thọ (904-975) soạn vào đời Tống, được thu vào Vạn tục tạng tập 114. Trong sách này, ngài Diên Thọ đã đứng trên lập trường của Thiền Tông mà bàn về Huyền Chỉ Quán Tâm của Phật giáo, cho rằng nếu người ta muốn thoát khỏi sự trói buộc của các Trần Cảnh, chấm dứt Phân Biệt, thực hành đầy đủ 6 Ba La Mật: Bố Thí, trì giới..., hộ trì Chính Pháp, hiểu rõ pháp tướng, thấu suốt 4 đế, làu thông Tam Tạng, hàng phục 4 ma, biện biệt nhơ sạch...thì tất cả đều phải do pháp Quán Tâm mới Thành Tựu được. Nếu Không Quán tâm thì hết thảy đều hỗn loạn Điên Đảo, như 96 thứ Ngoại Đạo sai lầm. Cuối quyển có phụ thêm bài kệ biền ngẫu theo thể văn tứ lục(4 chữ, 6 chữ), Nguyện Sinh Duy Tâm Tịnh Độ. Sách này kế thừa tư tưởng thuộc hệ Quán Tâm của tông Thiên thai... viện dẫn các đoạn văn có liên quan đến Quán Tâm trong các Kinh Điển, nói rõ các yếu nghĩa Quán Tâm như: Tâm tức Đại Thừa, Tâm tức Phật Tính, Tâm nhiếp chư giáo.