Quán Phật Tam Muội Hải Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Buddha-dhyànasamàdhisàgara-sùtra. Cũng gọi Quán Phật Tam Muội kinh, Quán Phật Kinh. Kinh, 10 quyển, do ngài Phật Đà Bạt Đà La dịch vào đời Đông Tấn, được thu vào Đại chính tạng tập 15. Nội dung kinh này thuật lại việc đức Phật ở rừng Ni Câu Lâu Đà, gần thành Ca Tì La, Thuyết Pháp độ cho phụ vương là Duyệt Đầu Đàn và Di mẫu là Kiều Đàm Di, Ngài dạy trụ trong Tam Muội Quán Phật, vì Tam Muội này có Công Đức sâu rộng, có năng lực đưa đến giải thoát. Kinh này gồm 12 phẩm: Phẩm Lục thí, phẩm Tự quán địa, phẩm Quán tướng, phẩm Quán Phật Tâm, phẩm Quán tứ vô lượng tâm, phẩm Quán tứ uy nghi, phẩm Quán mã vương tàng, phẩm Bản Hạnh,phẩm Quán tượng, phẩm Niệm Thất Phật, phẩm Niệm Thập Phương Phật và phẩm Quán Phật mật hạnh. Phần Đơn dịch khuyết bản lục trong Khai Nguyên Thích Giáo Lục quyển 14 có nêu kinh Quán Phật Tam Muội 1 quyển do ngài Cưu Ma La Thập dịch, nhưng không cho biết sự dị đồng giữa kinh ấy và kinh này như thế nào. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2.; Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 7.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 3.].