Quá Khứ Hiện Tại Nhân Quả Kinh

《過去現在因果經》 guò qù xiàn zài yīn guǒ jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Quá hiện tại Nhân Quả kinh, 4 quyển (hoặc 5 quyển), do ngài Cầu Na Bạt Đà La dịch vào đời Lưu Tống, được thu vào Đại chính tạng tập 3. Kinh này trình bày dưới hình thức tự truyện Phật Thích Ca; đời Quá Khứ Phật là vị tiên Thiện tuệ tu hành, thờ đức Phổ Quang Như Lai làm thầy, đến sau khi Thành Phật, Ngài thuật lại sự tích tiền thân, nhờ Nhân Duyên ấy mà Ngài Thành Tựu được Nhất Thiết Chủng Trí. Trong các Kinh Điển Hán dịch, bộ kinh này rất có giá trị về mặt văn học, còn có tên là kinh Hội Nhân Quả (dưới hình thức truyện tranh) hiện đang lưu hành ở Nhật bản. Ngoài ra, về các bản dịch khác của kinh này còn có: -Kinh Tu hành bản khởi, do các ngài Trúc Đại LựcKhang Mạnh Tường cùng dịch vào đời Hậu Hán. -Kinh Thái tử thụy ứng bản khởi, do ngài Chi Khiêm dịch vào đời Ngô. Cả 2 bản dịch trên cũng đều được thu vào Đại chính tạng tập 3. Nhưng, theo Khai Nguyên Thích Giáo Lục thì ngoài các bản dịch ghi trên, còn có 3 bản sau: Kinh Tiểu bản khởi 2 quyển, do ngài Chi Diệu dịch vào đời Hậu Hán; kinh Thái tử bản khởi thụy ứng 2 quyển, do ngài Khang Mạnh Tường dịch vào đời Hậu Hán; kinh Quá Khứ Nhân Quả 4 quyển, do ngài Phật Đà Bạt Đà La dịch vào đời Đông Tấn. Điều đáng tiếc là cả 3 bản dịch này hiện nay đều đã mất. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 4., 7, 10; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 1., 2, 3, 5].