Phệ Đà Giáo
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một trong những Tông Giáo cổ đại diễn biến từ Tín Ngưỡng của bộ lạc du mục Aryan ở vùng Tây bắc Ấn Độ vào khoảng 2000 năm trước Tây lịch mà thành, thuộc về Đa Thần Giáo. Tông Giáo này Sùng Bái những năng lực tự nhiên được thần thánh hóa, Sùng Bái tổ tiên và những nhân vật anh hùng... như Thiên thần Phạt lâu nã, Thần Thái dương Tô lợi da, thần sấm Nhân Đà La, thần gió Phạt do, thần lửa A Kì Ni, thần rượu Tô Ma...Các thần trên đây thuộc 3 cõi trời, Hư Không và mặt đất phần nhiều đã do người Aryan du nhập từ Ba tư. Về sau, Tông Giáo này dần dần phát triển thành Nhất Thần Giáo, do đó đã xuất hiện các vị thần trừu tượng như Tạo Nhất Thiết thần (Phạm: Vizva-karman), Kì đảo Chủ Thần (Phạm: Brahmaịaspati), Nguyên Nhân (Phạm: Puruwa)... Quan niệm về Linh Hồn cũng đã manh nha, tuy vẫn chưa có tư tưởng Linh Hồn Chuyển Sinh, nhưng Phệ Đà Giáo đã có ảnh hưởng rất lớn đối với sự hình thành của Bà La Môn Giáo và Ấn Độ Giáo sau này.