Pháp Tịch

《法席》 fǎ xí

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chỗ ngồi Thuyết Pháp. Như trong bài Quán Thế Âm Bồ Tát Ứng Hiện Ký () của Viên Anh Đại Sư Văn Tập () có đoạn: “Kim Phổ Đà đảnh sơn tự Văn Chất Lão Hòa Thượng trùng hưng dĩ lai, đại khai Pháp Tịch, nhi hưng tiền hậu tự thành đỉnh túc chi thế, Đạo Phong nhật chấn (, hiện tại kể từ khi Văn Chất Lão Hòa Thượng trùng hưng đỉnh núi Phổ Đà đến nay, chùa mở Pháp Hội lớn, làm cho phát triển trước sau, chùa trở thành thế chân vạc, Đạo Phong của người ngày càng vang xa).” Hay trong bài Quy Sơn Đại Viên Thiền Sư Cảnh Sách () của Quy Sơn Linh Hựu (, 771-853) cũng có câu: “Tỳ ni Pháp Tịch, tằng vị thao bồi, Liễu Nghĩa thượng thừa, khởi năng chân biệt (, Pháp Tịch giảng dạy Luật tạng, chưa từng học hỏi thực hành, giáo lý thượng thừa Liễu Nghĩa, làm sao Phân Biệt được).” Trong tác phẩm Bảo Khánh Ký (, Hōkeiki) của Thiền Sư Đạo Nguyên (, Dōgen, 1200-1253) có đoạn rằng: “Đạo Nguyên con hồi còn nhỏ đã phát bồ đề tâm, đến tham vấn chư sư nơi bổn quốc, mới biết được chút do lai của nhân quả. Tuy nhiên, thế mà vẫn chưa xác định rõ việc quy y theo Phật Pháp Tăng, cứ mãi bị ràng buộc trong vòng danh tướng. Sau đến tham học Thiên Quang Thiền Sư, lần đầu tiên được nghe Tông Phong của Lâm Tế. Nay con theo hầu Toàn Pháp Sư sang nhà Tống nầy. Biển khơi vạn dặm, phó mặc huyễn thân nầy cho sóng cả nghìn trùng. Cuối cùng mới có thể đến được nhà Đại Tống, và dự vào pháp tịch của Hòa Thượng. Có lẽ đây là điều may mắn nhất trong đời. Ngưỡng mong Hòa Thượng đại từ đại bi, kẻ tiểu nhân nơi chốn xa nước ngoài đến đây, chỉ nguyện rằng chẳng kể thời quang trôi qua, Không Màng đầy đủ uy nghi, chỉ mong sao được thỉnh giáo ngu hoài lên phương trượng. Sống chết là việc lớn, vô thường chóng qua mau, chẳng trông đợi một ai, rời xa Thánh đạo tất ân hận một đời. Tiểu tăng Đạo Nguyên xin trăm lạy cúi đầu khẩn thỉnh.”