Pháp Hoa Niết Bàn Thời
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ cho thời thứ 5 trong 5 thời phán giáo của tông Thiên thai. Tông Thiên thai căn cứ vào thứ tự Thuyết Pháp trước sau của đức Phật mà phân loại các Kinh Điển của Phật giáo làm 5 thời: Hoa nghiêm, Lộc Uyển, Phương Đẳng, Bát Nhã và Pháp hoa Niết Bàn. Sau khi đức Thế Tôn thành đạo hơn 40 năm, Ngài nhận thấy Căn Cơ của Chúng Sinh đã thuần thục, nên Ngài mới nói kinh Pháp hoa trong 8 năm trên núi Linh thứu, khép lại Quyền môn Phương Tiện mà mở ra pháp Nhất Thừa chân thực, đồng thời, Thụ Kí cho hàng Nhị Thừa Thành Phật, đó là thời Pháp hoa. Rồi khi sắp Nhập Diệt, trong khoảng 1 ngày 1 đêm, đức Phật lại giảng kinh Niết Bàn cho hàng Đệ Tử Hiện Tiền và Chúng Sinh đời Mạt Pháp nghe. Trong thời pháp cuối cùng này, đức Phật tuyên dương Chân Lí: Tất cả Chúng Sinh đều có Phật Tính, Như Lai Thường Trụ không biến đổi, đó là thời Niết Bàn. Vì kinh Pháp hoa và Niết Bàn đều nói về giáo lí Đại Thừa, lại cùng được phối hợp với vị Đề Hồ, cho nên mới gộp chung làm 1 thời mà gọi là thời PháphoaNiết bàn.(xt. Ngũ Thời Bát Giáo).