Pháp Chiếu

《法照》 fǎ zhào

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Hosshō, ?-?: vị tăng của Tịnh Độ Tông Trung Quốc, sống dưới thời nhà Đường, còn gọi là Ngũ Hội Pháp Sư (), không rõ xuất thân ở đâu. Trong khoảng thời gian niên hiệu Vĩnh Thái () đời vua Đại Tông, ông thường ngao du Đông Ngô, nhân mến mộ di phong của Huệ Viễn () mà vào Lô Sơn (), tu Pháp Môn Niệm Phật Tam Muội. Có hôm nọ trong lúc đang Nhập Định, ông được Phật khai thị cho, bèn đến Nam Nhạc () hầu hạ Thừa Viễn (). Vào năm đầu (766) niên hiệu Đại Lịch (), ông đến Di Đà Đài Phát Nguyện mỗi mùa hạ Chuyên Tu Ban Chu Tam Muội, và cùng năm đó thọ pháp tụng kinh Ngũ Hội Niệm Phật (). Trong suốt 2 năm dừng chân trú tại Vân Phong Tự () ở Hành Châu (), ông chuyên tâm tu niệm không hề giải đãi. Có hôm nọ bỗng trong bát cháo hiện ra đám mây lành năm sắc màu và trong đám mây có Đại Thánh Trúc Lâm Tự (). Hôm khác ông lại thấy trong bát hiện ra các chùa ở Ngũ Đài Sơn () và các tướng lành cõi Tịnh Độ. Vào mùa hạ năm thứ tư cùng niên hiệu trên, ông đến Hồ Đông Tự (, có thuyết cho là Tương Đông Tự []) và tu pháp Ngũ Hội Niệm Phật trên đài cao của chùa. Ông lại Cảm Ứng thấy được Phật A Di Đà, Văn Thù, Phổ Hiền và các Thánh Chúng. Đến tháng 4 năm sau, ông đến Phật Quang Tự ()Ngũ Đài Sơn, chợt có 2 Đồng Tử dẫn đường, lại thấy cảnh vật y như đã từng thấy trong bát cháo và hai Bồ Tát Văn Thù, Phổ Hiền cùng thọ Pháp Môn Niệm Phật, cho nên ông dựng bia nơi chốn ấy ghi lại sự việc trên để cho người thấy nghe mà phát Bồ Đề Tâm, được Lợi Lạc. Ông là người sáng lập ra Ngũ Hội Niệm Phật và trong khoảng thời gian qua lại Ngũ Đài Sơn, Trường An, ông đã tận lực tập trung vào sự nghiệp hoằng pháp. Từ trong cung nội ra ngoài xã hội bình thường, ông đều truyền bá rộng khắp Pháp Môn Niệm Phật. Sau khi Thị Tịch, ông được ban cho Thụy Hiệu là Đại Ngộ Hòa Thượng (). Có người cho rằng ông là hậu thân của Thiện Đạo (), được tôn sùng là vị tổ thứ 4 của Liên Tông. Trước tác của ông có Ngũ Hội Niệm Phật Tụng Kinh Quán Hành Nghi () 3 quyển, Tịnh Độ Ngũ Hội Niệm Phật Lược Pháp Sự Nghi Tán () 1 quyển.