Đại Y Vương
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Người thầy thuốc giỏi được dùng để ví dụ Phật và Bồ Tát. Kinh Tạp a hàm quyển 15 nói, bậc Đại Y Vương Thành Tựu bốn pháp:
1. Chẩn đoán giỏi.
2. Biết rõ Nguyên Nhân sinh bệnh.
3. Biết phương pháp chữa bệnh.
4. Trị dứt căn bệnh không để tái phát. Ngoài ra, danh từ Đại Y Vương còn đặc biệt được dùng để tôn xưng đức Dược Sư Như Lai. Kinh Đại Thừa bản sinh Tâm Địa quán quyển 8 (Đại 3, 330 trung), nói: Đại Y Vương tùy bệnh cho thuốc, Bồ Tát theo Căn Cơ của Chúng Sinh mà giáo hóa. [X. kinh Duy Ma Q.trung; luận Đại trí độ Q. 22.].
1. Chẩn đoán giỏi.
2. Biết rõ Nguyên Nhân sinh bệnh.
3. Biết phương pháp chữa bệnh.
4. Trị dứt căn bệnh không để tái phát. Ngoài ra, danh từ Đại Y Vương còn đặc biệt được dùng để tôn xưng đức Dược Sư Như Lai. Kinh Đại Thừa bản sinh Tâm Địa quán quyển 8 (Đại 3, 330 trung), nói: Đại Y Vương tùy bệnh cho thuốc, Bồ Tát theo Căn Cơ của Chúng Sinh mà giáo hóa. [X. kinh Duy Ma Q.trung; luận Đại trí độ Q. 22.].