Đại Ý Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có 1 quyển, do ngài Cầu Na Bạt Đà La dịch vào đời Lưu Tống, thu vào Đại chính tạng tập 3. Đại ý là tên của Đồng Tử, một trong những tiền thân của đức Phật ở thời Quá Khứ. Nội dung kinh này thuật chuyện Đồng Tử Đại ý vì muốn cứu giúp người nghèo trong nước, nên ra biển tìm của báu. Đồng Tử nghe nói dưới đáy biển có hạt Minh Châu, định lặn xuống để lấy. Thiên đế cảm Động Trước lòng chân thành của Đồng Tử, bèn đến giúp đỡ khiến thần biển sợ hãi, vội vàng đem ngọc đến nạp. Đồng Tử Đại ý được ngọc Minh Châu, đem về Bố Thí cho mọi người trong nước.