Diệu Giác

《妙覺》 miào jué

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tự giác ngộ chính mình, làm cho người khác giác ngộ, sự giác ngộ và Hạnh Nguyện tròn đầy, không thể nghĩ bàn, đó gọi là Diệu Giác; tức là quả vị Phật vô thượng chánh giác; là một trong 52 hay 42 giai vị tu hành của Bồ Tát Đại Thừa; còn gọi là Diệu Giác Địa (). Hàng Nhị Thừa (Thanh Văn [s: śrāvaka, ]Duyên Giác [s: pratyeka-buddha, Pāli: pacceka-buddha ]) thì dừng lại ở cấp độ tự giác, không có Công Năng giác tha. Còn Bồ Tát tuy cùng song hành cả tự giác lẫn giác tha, nhưng chưa viên mãn; chỉ có Phật mới viên mãn cả hai, thể giác Ngộ Không thể nghĩ bàn. Tam Tạng Pháp Số () quyển 26 định nghĩa rằng: “Tự giác giác tha, giác hạnh viên mãn, bất khả tư nghì, cố danh Diệu Giác Tánh (滿, tự mình giác ngộ, làm cho người khác giác ngộ, giác ngộ và Hạnh Nguyện tròn đầy, không thể nghĩ bàn, nên gọi là Tánh Diệu Giác).” Thiên Thai Tứ Giáo Nghi (, Taishō Vol. 46, No. 1931) do Sa Môn Đế Quán () người Cao Lệ thâu lục, giải thích rõ sự sai khác giữa Diệu Giác của Biệt Giáo và Viên Giáo thế nào. Quả vị Diệu Giác của Biệt Giáo ngồi trên tòa Đại Bảo Hoa Vương (), dưới cây Bồ Đề có bảy báu thuộc Thế Giới Liên Hoa Tạng (), hiện Viên Mãn Báo Thân (滿), vì các Bồ Tát Độn Căn mà chuyển vô lương bánh xe pháp Tứ Đế (Sanskrit: catur-ārya-satya, Pāli: catu-ariya-sacca ). Trong khi đó, quả vị Diệu Giác của Viên Giáo thì lấy Hư Không làm tòa ngồi, Thành Tựu Thanh Tịnh Pháp Thân (), trú tại Thường Tịch Quang Độ (). Như trong Ngột Am Phổ Ninh Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 71, No. 1404) có giải thích rằng: “Chí thử Diệu Giác vị, vị chi Như Lai địa, Thuyết Pháp như vân, lợi sanh như vũ, tự lợi lợi tha, độ vị độ dã (, đạt đến quả vị Diệu Giác này, gọi đó là cảnh địa của Như Lai, Thuyết Pháp như mây, làm Lợi Ích quần sanh như mưa, tự lợi và lợi tha, độ cho những người chưa được độ).” Hay trong Sắc Tu Bách Trượng Thanh Quy (, Taishō Vol. 48, No. 2025) quyển 8, Chương Pháp Khí () thứ 9, lại có câu: “Vị Nhân Nhân Diệu Giác bổn vô Phàm Thánh, vật vật toàn chân ninh hữu tịnh uế (, bảo rằng người người Diệu Giác vốn không Phàm Thánh, vật vật toàn chân sao có sạch nhớp).”