Diệu Đạo

《妙道》 miào dào

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: đạo mầu nhiệm, đạo tối thượng, đạo vô thượng; là từ thay thế cho giáo pháp của đức Phật. Như trong Vĩnh Giác Nguyên Hiền Thiền Sư Quảng Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 72, No. 1437) quyển 17, phần Độc Nghệ Sư Tạo Tĩnh Thất Sớ (), có đoạn: “Nguyên phù, vô động vô tĩnh giả, Diệu Đạo chi thể; hữu động hữu tĩnh giả, Diệu Đạo Chi Dụng (, Nguyên Lai cái không động không tĩnh là thể của đạo mầu; cái có động có tĩnh là dụng của đạo mầu).” Hay trong Tục Truyền Đăng Lục (, Taishō Vol. 51, No. 2077) quyển 3, phần Tùy Châu Đại Hồng Pháp Vi Thiền Sư (), lại có đoạn: “Pháp Thân Vô Tướng, bất khả dĩ âm thanh cầu; Diệu Đạo Vong Ngôn, khởi khả dĩ văn tự hội (, Pháp Thân Không Tướng, chẳng thể lấy âm thanh mà tìm; đạo mầu quên lời, liệu có thể lấy chữ nghĩa hiểu được chăng ?).” Hoặc trong Thiền Lâm Sớ Ngữ Khảo Chứng (, Tục Tạng Kinh Vol. 63, No. 1252) quyển 3, phần Tiến Điệu Môn (), có câu: “Lễ Thập Hiệu chi từ tôn, ngộ Nhất Thừa Chi Diệu đạo (, lạy Mười Hiệu đấng từ tôn, ngộ Một Thừa ấy đạo mầu).”