Diêm Ma

《閻魔》 yán mó

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: trong cổ đại Trung Quốc vốn không có quan niệm về Diêm Ma hay Diêm Vương (), nhưng sau khi Phật Giáo du nhập vào đất nước này, Diêm Vương được xem như là vị Chủ Thần của Địa NgụcTín Ngưỡng này bắt đầu lưu hành. Từ Diêm Ma, nguyên ngữ Sanskrit là Yama, âm dịch là Diêm Ma La Xã (), Diễm Ma La(), Diêm La (), Viêm Ma (), Diệm Ma (), Diễm Ma (), Diêm Ma La (); ý dịch có nhiều nghĩa khác nhau như trói buộc (trói Tội Nhân), song thế (nơi Thế Gian thường chịu hai loại Quả Báo vui và khổ), vua Bình Đẳng (trừng phạt tội một cách Bình Đẳng), dứt trừ Tội Ác, ngăn chận tranh giành và chấm dứt Tội Ác. Tất cả những ý nghĩa trên đều nói lên trách nhiệm của vua Diêm Ma dưới Minh Phủ nhằm giám thị tội của Chúng Sanh và làm cho phải khiếp sợ khi làm điều ác. Theo thần thoại cổ đại Ấn Độ, Yama—vị thần của chánh pháp—cùng với Yamī là thần song sinh, là người chết đầu tiên của nhân loại; vì vậy sau này họ được xem như là tử thần và thống quản âm giới. Sau khi Phật Giáo có mặt tại Ấn Độ, vua Diêm Ma được xem như là chủ của cõi Ngạ Quỷ, vua quản lý Thế Giới Địa Ngục, thân của Ác Nghiệp chiêu cảm, hay Hóa Thân của Địa Tạng Bồ Tát (), v.v. Trong Mật Giáo, vua Diêm Ma là một trong 12 vị trời của Ngoại Kim Cang Bộ thuộc Kim Cang Giới Mạn Trà La (), là vị thần của Ngoại Kim Cang Bộ thuộc Thai Tạng Giới Mạn Trà La (). Trong truyền thuyết dân gian Trung Quốc, Bao Chửng (, tức Bao Thanh Thiên [])Hóa Thân của Diêm Vương. Sau khi qua đời, ông hóa thành Diêm La Vương, tiếp tục thẩm lý các vụ án dưới Âm Phủ. Có thuyết cho rằng ban ngày ông xét án trên dương gian, đến tối thì xử tội dưới Địa Ngục. Con người sau khi chết, Linh Hồn của họ sẽ được dẫn đến cho Bao Chửng thẩm phán; nếu quả thật người đó bị hảm hại, hàm oan, ông sẽ trả về dương gian cho sống lại. Nếu có tội thật sự thì sẽ bị tống vào Địa Ngục chịu hình phạt. Tương truyền Tứ Đại Diêm Vương () là Bao Chửng, Hàn Cầm Hổ (), Phạm Trọng Yêm () và Khấu Chuẩn (). Có một vài tục ngữ liên quan đến Diêm Vương như “Diêm Vương bất Tại Gia, nghiệp quỷ do tha náo (, Diêm Vương không ở nhà, quỷ con gây náo loạn)”, có nghĩa là khi người chủ vắng mặt thì người cấp dưới lợi dụng cơ hội làm náo loạn; “Diêm Vương hảo kiến, tiểu Quỷ Nan đương (, Diêm Vương dễ thấy, quỷ con khó gặp)” hay “Diêm Vương phán nhĩ tam canh tử, bất đắc lưu nhân đáo ngũ canh (, Diêm Vương phán ngươi canh ba chết, chẳng được giữ người đến canh năm)”, v.v.