Bất Tử Kiểu Loạn Luận

《不死矯亂論》 bù sǐ jiǎo luàn lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong 62 loại kiến chấp (bám dính chặt vào cái thấy biết của mình) của Ngoại Đạo tại Ấn Độ đời xưa. Họ chấp trước vào thời quá mà dấy sinh kiến giải Phân Biệt. Chẳng hạn đối với vấn đề Bất Tử (không chết; có thuyết cho là ông trời được tôn thờ), chính mình chẳng hiểu một tí gì về vấn đề này, lại đem giải thích cho người khác một cách bừa bãi loạn xạ để lừa dối người ta. Loại Ngoại Đạo này có bốn thứ, nên cũng gọi là Tứ chủng Bất Tử Kiểu Loạn Luận, Tứ Bất Tử Kiểu Loạn Luận. Đó là:
1. Về vấn đề Nghiệp Báo Thiện Ác, cứ theo sự hiểu biết của riêng mình mà giải đáp cho người khác.
2. Về vấn đề đời khác có hay không, cứ theo ý kiến của người hỏi mà đáp đúng thế đúng thế!
3. Về vấn đề thiện, Bất Thiện, lại đáp chẳng phải thiện chẳng phải ác.
4. Lấy sự hiểu biết của người khác để đặt thành vấn đề mà giải đáp. Loại chủ trương này tương đương với tông Bất Tử kiểu loạn trong 16 tông Ngoại Đạo. [X. Trường a hàm Q. 40. kinh Phạm động; luận Đại tì Bà Sa Q. 119.; Đại Thừa Nghĩa Chương Q. 6.]. (xt. Lục Thập Nhị Kiến).