Bất Tử Giác
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một trong tám thứ Ác Giác. Nghĩa là người rất giầu có mà thường nhớ nghĩ đến sự không chết. Giác, dịch mới là tầm tứ (tìm kiếm, dò xét). Vì giác (tỉnh biết) này trái ngược với lí chân chính, nên gọi là Ác Giác. Đại Thừa Nghĩa Chương quyển 5 phần cuối, cho tám thứ Ác Giác là bốn Kết Sử ở ngôi vị Tu đạo, xếp Bất Tử Giác vào phần si. [X. kinh Hoa nghiêm (bản 80 quyển) Q. 3.; Đại Minh Tam Tạng Pháp Số Q. 31.; luận Du Già sư địa Q. 40.]. (xt. Bát Giác).