Bất Tử Kiểu Loạn Tông

《不死矯亂宗》 bù sǐ jiǎo luàn zōng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong 16 tông Ngoại Đạo. Tức là Ngoại Đạo Bất Tử kiểu loạn trong các Ngoại ĐạoẤn Độ đời xưa. Ngoại Đạo này chấp ông trời là thường còn sống mãi không chết, rồi họ tự nói họ không chết không rối loạn. Vì lời nói của họ là giả tạo ra để lừa dối người, nên gọi là Bất Tử kiểu loạn (lừa dối loạn xạ) tông. [X. luận Du Già sư địa Q. 7.; luận Hiển dương Thánh Giáo Q. 10.; Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương Q. 1.]. (xt. Ngoại Đạo Thập Lục Tông).