Bạch Hào

《白毫》 bái háo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: ūrṇa, Pāli: uṇṇa: lông mày trắng tức Bạch Hào Tướng (Sanskrit: ūrṇa-lakṣana, Pāli: uṇṇa-lakkhaṇa , tướng lông mày trắng), một trong 32 tướng tốt của đức Phật; còn gọi là Hào Mi (), Hào Tướng (), Bạch Mao Tướng (), Mi Gian Bạch Mao Tướng (), Bạch Hào Trang Nghiêm Diện Tướng (), Bạch Hào Mao Quang Tướng (), Mi Gian Hào Tướng (), v.v. Giữa hai hàng chân mày của đức Thế Tôn, có lông mày trắng nhỏ mịn, mềm mại như bông Đâu La (s, Pāli: tūla ), kéo ra rất dài (khi sơ sanh là 5 tấc, khi thành đạo là 1 trượng 5 tấc), khi thả lỏng ra thì uyển chuyển xoay về bên phải như trôn ốc. Lông mày trắng này có thể phóng ra ánh sáng, nên có tên gọi là Bạch Hào quang (). Chúng Sanh nào gặp được ánh sáng này thì có thể tiêu trừ Nghiệp Chướng và thân tâm An Lạc. Theo Vô Thượng Y Kinh () quyển hạ có giải thích rằng khi đức Phật đang còn tu nhân hạnh Bồ Tát, mỗi khi thấy Chúng Sanh nào tu tập Tam Học Giới, Định, Tuệ, ngài thường xưng dương, Tán Thán; cho nên có được tướng tốt này. Hơn nữa, Quán Phật Tam Muội Hải Kinh () quyển 1, 2, Phẩm Quán Tướng () còn cho rằng bên cạnh vô lượng tướng tốt của đức Như Lai, tướng này được xem như là Thù Thắng nhất. Vô Lượng Thọ Kinh () có đề cập rằng lông mày trắng giữa hai hàng chân mày của đức Phật Vô Lượng Thọ giống như 5 ngọn núi Tu Di; người nào thấy được tướng này, thì tự nhiên thấy được toàn bộ tám vạn bốn ngàn tướng tốt. Trong bài Kệ Tán dương đức Phật A Di Đà có câu: “A Di Đà Phật thân kim sắc, tướng hảo Quang Minh vô đẳng luân, Bạch Hào uyển chuyển Ngũ Tu Di, cám mục trừng thanh Tứ Đại hải (, Phật A Di Đà thân vàng sắc, tướng tốt chói sáng không sánh bằng, mày trắng uyển chuyển năm Tu Di, xanh mắt trong suốt bốn biển lớn).” Hay như trong Phổ Đà Lạc Già Tân Chí () quyển 1 có đoạn: “Đàn Chỉ năng siêu, tiện Tây phương chi vô lượng, cầu Thế Tôn phóng Bạch Hào chi quang, trực thú An Lạc (西, trong khoảng khảy móng tay có thể vượt qua, lòng ham thích Tây phương vô lượng, cầu mong Thế Tôn phóng ánh sáng nơi lông mày trắng, và trực tiếp đến cõi An Lạc).” Ngoài ra, có thuật ngữ “Bạch Hào Chi Tứ ()” được dùng để chỉ các đồ vật thọ dụng của chư tăng. Ngay trong Kinh Điển của Đạo Giáo cũng có xuất hiện từ hào quang này, như trong Thái Thượng Tam Nguyên Tứ Phước Xá Tội Giải Ách Tiêu Tai Diên Sanh Bảo Mạng Diệu Kinh () có đoạn: “Ngọc Nữ bổng hương hoa, Ngũ Sắc tường vân nội, phóng xuất Bạch Hào quang, chiếu Nhất Thiết thiên hạ, hiển thân cứu Chúng Sanh (, Ngọc Nữ nâng hương hoa, trong mây lành năm sắc, phóng ra ánh Bạch Hào, chiếu hết thảy thiên hạ).”