Bạch Hào Chi Tứ

《白毫之賜》 bái háo zhī cì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Hàm ý là vật Thụ Dụng của chúng tăng. Bạch Hào, chỉ sợi lông trắng ở khoảng giữa chân mày của đức Thế Tôn, tướng này gọi là tướng Bạch Hào, là tướng tốt đẹp hơn hết trong các tướng của Như Lai. Bạch Hào Chi Tứ (cái ơn mà tướng Bạch Hào ban cho), có nghĩa là sau khi đức Như Lai Diệt Độ, do một phần Phúc Đức trong tướng Bạch Hào của Như Lai, hết thảy Đệ Tử Xuất Gia ở đời Mạt Pháp, nếu dốc lòng siêng năng tu đạo, thì ăn mặc đều có thừa, Thụ Dụng không hết, vì thế cũng gọi là Hào tướng Nhất Phần. Kinh Phật tạng quyển hạ (Đại 15, 802 thượng), nói: Người chỉ cần chăm chỉ một lòng tu đạo, thì trọn đời sẽ không phải lo đến việc ăn mặc. Tại sao vậy? Là vì kho tàng Phúc Đức của Như Lai vô lượng vô tận. Này Xá Lợi Phất! Sau khi Như Lai Nhập Diệt, trăm nghìn ức phần trong tướng Bạch Hào, để ra một phần cúng dường Xá Lợi và các Đệ Tử. Xá Lợi Phất! Giả sử tất cả người Thế Gian đều Xuất Gia thuận theo Chính Pháp, gắng sức tu hành, thì cũng không Thụ Dụng hết một phần trong trăm nghìn ức phần của tướng Bạch Hào. Này Xá Lợi Phất! Như Lai có vô lượng Phúc Đức như thế đấy, nếu các Tỉ khưu Chí Tâm Hành Đạo thì sự ăn uống và các vật cần dùng đều được đầy đủ. Thích Môn Chính Thống quyển 3 (Vạn tục 130, 391 hạ), nói: Như Lai lưu lại một phần Công Đức Bạch Hào để cúng dường các Đệ Tử đời Mạt Pháp.