Vãng Sanh Thập Nhân

《徃生拾因》 wǎng shēng shí yīn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Ōjōjūin: tác phẩm của Vĩnh Quán (, Eikan), vị Biệt Đương của Đông Đại Tự (, Tōdai-ji), 1 quyển, được thành lập trong khoảng thời gian niên hiệu Khang Hòa (, 1099-1104). Tác phẩm nói về vấn đề nếu như xưng niệm A Da Đà Phật thì chắc chắn sẽ được Vãng Sanh nhờ có 10 nhân tố chính: (1) Thiện Căn rộng lớn, (2) các tội tiêu diệt, (3) Túc Duyên sâu dày, (4) ánh sáng Nhiếp Thủ, (5) Thánh Chúng độ trì, (6) Cực Lạc Hóa Chủ, (7) ba nghiệp tương ứng, (8) đạt được Tam Muội, (9) pháp thần đồng thể, (10) tùy thuận Bản Nguyện. Vĩnh Quán vốn là Học Tăng của vùng Nam Đô, nhưng ông lại quay về với Tín Ngưỡng Tịnh Độ, và khuyên nên mọi người nên xưng danh Niệm Phật hơn là Quán Tưởng Niệm Phật.