U Minh

《幽冥》 yōu míng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tối tăm, u ám; do đó từ này dược dùng để chỉ cho cõi Địa Phủ (), Địa Ngục (), nơi tối tăm, u ám. Đạo Giáo cho rằng người quản chưởng U Minh Thế GiớiPhong Đô Đại Đế (). Theo Phật Giáo, Bồ Tát Địa Tạng (Sanskrit: Kṣitigarbha, ) được xem như là giáo chủ cõi U Minh, là người Thệ Nguyện vào cõi Địa Ngục để cứu dộ Chúng Sanh như trong Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh (, Taishō No. 412) có dạy rằng: “Địa Ngục vị không thệ bất Thành Phật, Chúng Sanh độ tận phương chứng Bồ Đề (, Địa Ngục chưa hết thề không Thành Phật, Chúng Sanh độ tận mới chứng Bồ Đề).” Trong Thiền Môn, thỉnh chuông buổi khuya, sáng sớm được gọi là “Thỉnh Chuông U Minh”, nghĩa là thỉnh chuông để cho các Chúng Sanh trong cõi tối tăm của Địa Ngục được nghe tiếng chuông mà xa lìa khổ đau, Chứng Quả giải thoát, như trong bài kệ nguyện chuông có dạy rằng: “Nguyện thử chung thanh siêu Pháp Giới, Thiết Vi u ám tất giai văn, văn trần thanh tịnh chứng Viên Thông, Nhất Thiết Chúng Sanh thành chánh giác (, nguyện tiếng chuông này vang Pháp Giới, Thiết Vi tăm tối thảy đều nghe, Phiền Não trong sạch chứng Viên Thông, hết thảy Chúng Sanh thành chánh giác)”, và “Văn chung thanh, Phiền Não khinh, trí huệ trưởng, Bồ Đề sanh, ly Địa Ngục, xuất hỏa khanh, nguyện Thành Phật, độ Chúng Sanh (, nghe tiếng chuông, Phiền Não buông, trí huệ lớn, Bồ Đề sanh, rời Địa Ngục, thoát lửa than, nguyện Thành Phật, độ Chúng Sanh).”

U Minh. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/u-minh. Truy cập 06/04/2026.