Thiên Ái Đế Tu Vương
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(247-207, hoặc 307-267 tr.Tây lịch) Thiên Ái đế tu, Pàli:Devànaôpiyatissa. Vua nước Tích lan (nay là Sri Lanka), người đầu tiên tiếp nhận Tín Ngưỡng Phật giáo và tận lực hoằng truyền. Cứ theo Đại sử (Pàli:Mahàvaôsa) 1, 7-20 và bài tựa trong Luật tạng chú Nhất Thiết thiện kiến của Luận sư Phật Âm (Pàli:Buddha-ghosa) thì khi vua Thiên Ái đế tu mới lên ngôi, vua A dục của Ấn Độ sai con là Ma hi đà (Pàli:Mahinda) và Sa Di Tu ma na (Pàli:Sumana)... đến Tích lan giảng kinh Chú la ha tượngthí (Pàli:Cùơahatthipadùpamà-suttanta) ở núi Mi sa già (Pàli:Missaka, nay làMihintale) cho vua nghe, đồng thời, trong 7 ngày hóa độ cho 8.500 người. Sau, nhà vua xây dựng Đại Tự (Pàli:Mahà-Vihàra) ở rừng Đại mi già, rồi đục mở 68 hang động ở núi Chi đế da (Pàli:Cetiya-pabbata) và xây Tháp viên (Pàli:Thùpàsàma) để thờ Xá Lợi của đức Phật. Không bao lâu, em của vua là Vô úy (Pàli:Mattàbhaya) và 3 vạn người cùng Xuất Gia, vua bèn xây Tinh Xá ở Tháp viên để cúng dường. Về sau, vua Thiên Ái đế tu được ngài Ma hi đà hướng dẫn qui y Tam Bảo, vua thỉnh ngài Ma hi đà lập đàn giới (Sìmà) ở khắp nơi trong nước để truyền trao giáo pháp, độ cho đại chúng Xuất Gia.