Thế Chí
Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển
Định nghĩa thuật ngữ
s: Mahāsthāmaprāpta: âm dịch là Ma Ha Bà Thái Ma Bát La Bát Đa (摩訶婆太摩鉢羅鉢跢), Ma Ha Na Bát (摩訶那鉢), ý dịch là Đắc Đại Thế (得大勢), Đắc Đại Thế Chí (得大勢至), Đại Tinh Tấn (大精進), gọi tắt là Thế Chí, là một trong A Di Đà Tam Tôn, cùng với Bồ Tát Quan Thế Âm (Sanskrit: Avalokiteśvara, 觀世音) làm Thị Giả cho đức Phật A Di Đà. Đối xứng với tâm từ bi của đức Quan Thế Âm, ngài thể hiện trí tuệ. Năng lực trí tuệ ấy biến mãn khắp ba ngàn Đại Thiên Thế Giới cho đến cung điện Ma Vương, chiếu khắp hết thảy, khiến cho Chúng Hữu tình rời xa nỗi khổ của Ba Đường. Hơn nữa, khi Lâm Chung ngài đến tiếp rước Hành Giả về Thế Giới Cực Lạc. Theo Đại A Di Đà Kinh (大阿彌經) cho biết rằng trong tương lai sau khi Phật A Di Đà Diệt Độ, Bồ Tát Quan Thế Âm sẽ được bổ xứ về cõi ấy và Thành Phật, rồi sau khi Bồ Tát Quan Thế Âm Nhập Diệt thì Bồ Tát Thế Chí sẽ được bổ xứ về cõi ấy, Thành Phật, hiệu là Thiện Trú Trân Bảo Vương Như Lai (善住珍寳王如來) và trú trì Thế Giới Tây Phương An Lạc. Trong Mật Giáo, vị Bồ Tát này trú trì ở Quán Âm Viện (觀音院) của Thai Tạng Giới Mạn Trà La (胎藏界曼茶羅). Ngài thường hầu bên phải đức Phật A Di Đà, cai quản cửa trí tuệ của Phật. Trí lớn của vị Bồ Tát này đạt đến khắp mọi nơi nên được gọi là Đại Thế Chí.