Tam Tâm

《三心》 sān xīn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: ba loại tâm. (1) Ba tâm Phát Khởi để cầu Vãng Sanh Tịnh Độ, gồm: Chí Thành Tâm (, tâm chí thành), Thâm Tâm (, tâm sâu xa)Hồi Hướng Phát Nguyện Tâm (, tâm Phát Nguyện Hồi Hướng); tương đương với nguyện thứ 18 trong 48 lời nguyện của Đức Phật Di Đà là Chí Tâm (, tâm chí thành), Tín Nhạo Tâm (, tâm tin tưởng vui mừng) và Dục Sanh Tâm (, tâm muốn sanh về cõi Cực Lạc). Có nhiều giải thích khác nhau về ba tâm này, như trong Vãng Sanh Lễ Tán Kệ (), Thiện Đạo (, 613-681) cho rằng Chí Thành Tâm là Thân Nghiệp Lễ Bái đức Phật Di Đà, Khẩu Nghiệp Tán Thán Ngài, và ý nghiệp Chuyên Niệm quán sát Ngài; Ba Nghiệp này phải Chân Thật; Thâm Tâm tức là tâm tin tưởng một cách Chân Thật, tin và hiểu được tự thân mình có đầy đủ Phiền Não của kẻ Phàm Phu, nay tin hiểu rõ Thệ Nguyện rộng lớn của đức Phật Di Đà, rồi xưng Danh Hiệu Ngài, thậm chí ít nhất cho đến 10 tiếng, 1 tiếng, nhất định sẽ được Vãng Sanh, cho đến trong một niệm mà không có tâm nghi ngờ; Hồi Hướng Phát Nguyện Tâm nghĩa là hết thảy các Thiện Căn mình đã tạo nên lâu nay, đầu xin Hồi Hướng và nguyện Vãng Sanh. (2) Ba tâm trong 10 Tín Phát Khởi để Thành Tựu Bồ Tát, gồm: Trực Tâm (), Thâm Tâm (), và Đại Bi Tâm (). Trực Tâm chỉ cho tâm chánh niệm Chơn Như. Thâm Tâm là tâm vui vẻ tập trung tất cả các hạnh lành. Đại Bi Tâm chỉ cho tâm muốn bạt trừ hết thảy khổ não của Chúng Sanh. Ba Tâm này tương đồng với Trực Tâm, Thâm Tâm, và Đại Thừa Tâm có đề cập trong Đại Thừa Khởi Tín Luận (), Phẩm Phật Quốc () của Duy Ma Kinh () quyển Thượng. (3) Là ba tâm do vị Bồ Tát từ Sơ Địa () trở lên Phát Khởi, gồm: Chân Tâm (), Phương Tiện Tâm (便)Nghiệp Thức Tâm (). Chân Tâm, còn gọi là Siêu Việt Tâm (), tức là tâm của trí căn bản, không Phân Biệt. Phương Tiện Tâm là tâm từ này về sau có được trí tuệ làm Lợi Ích Chúng Sanh. Nghiệp Thức Tâm là khi sanh khởi hai trí Căn Bản () và Hậu Đắc (), vẫn còn lưu lại tâm sanh diệt vi tế. (4) Ba tâm của người Phàm Phu chưa nhiếp trừ, gồm: Khởi Sự Tâm (), Y Căn Bản Tâm (), và Căn Bản Tâm (). (5) Ba tâm của vị Thánh cần phải đoạn trừ, gồm: Giả Danh Tâm (), Pháp Tâm ()Không Tâm (). Giả Danh Tâm là tâm chấp trước thật ngã. Pháp Tâm là tâm chấp trước các pháp có thật. Không Tâm là tâm chấp trước ngã, pháp đều không. Khi ba tâm này được chuyển hóa, các nghiệp Phiền Não tức vĩnh viễn không còn dấy khởi và vào Niết Bàn. (6) Ba tâm có trong mỗi Địa của Thập Địa, gồm: Nhập Tâm (), Trú Tâm () và Xuất Tâm ().