Quyền Hiện

《權現》 quán xiàn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

gongen: quyền () nghĩa là quyền nghi, ứng cơ; hiện () là hóa hiện; tức chỉ chư phật Bồ Tát vì độ khắp Chúng Sanh mà quyền xảo hóa hiện các loại hình tướng; đồng nghĩa với quyền hóa (), Quyền Tích (), ứng hiện (), Thị Hiện (), hóa hiện (), v.v. Như trong Kim Quang Minh Tối Thắng Vương Kinh (, Taishō Vol. 16, No. 665), Phẩm Như Lai Thọ Lượng () thứ 2, quyển 1 có câu: “Thế Tôn Kim Cang thể, Quyền Hiện ư Hóa Thân (, Thế Tôn thể Kim Cang, Quyền Hiện nơi Hóa Thân).” Hay trong Tục Đăng Chánh Thống (, Tục Tạng Kinh Vol. 84, No. 1583) quyển 3, phần Thiệu Hưng Phủ Đông Sơn Giác Thiền Sư (), lại có đoạn: “Kim thời Tùng Lâm, tương vị Quảng Ngạch Quá Khứ thị nhất Phật, Quyền Hiện đồ nhi (, Tùng Lâm ngày nay cho rằng Quảng Ngạch Quá Khứ là một vị Phật, hóa hiện làm đồ tể).” Hoặc trong Pháp Hoa Kinh Chỉ Chưởng Sớ (, Tục Tạng Kinh Vol. 33, No. 631) cũng có đoạn: “Nhiên Đạt Đa tuy xưng Quyền Hiện, nhân hại Phật cố, bất miễn Địa Ngục chi khổ (, tuy nhiên, Đề Bà Đạt Đa tuy gọi là Quyền Hiện, nhưng vì hại Phật, nên không thoát khỏi cái khổ của Địa Ngục).” Quyền Hiện cũng là một trong những tư tưởng đặc trưng của Phật Giáo Nhật Bản. Sau khi Phật Giáo được vào xứ sở Phù Tang này, Thần Đạo trở thành địa vị phụ thuộc, và đến cuối thời kỳ Bình An (, Heian, 794-1185), thuyết gọi là Bản Địa Thùy Tích (, honjisuijaku) bắt đầu thịnh hành. Từ thời Nại Lương (, Nara, 710-794) trở đi, việc tiếp cận với chư thần của Phật Giáo dần dần được tiến hành. Với tư cách là Chúng Sanh Phàm Phu đầy Phiền Não, chư thần linh cũng tôn kính Phật Giáo; cho nên việc đọc kinh trước thần linh, các Thần Cung Tự (), Trấn Thủ Tự () cũng được kiến lập. Vào khoảng đầu thời Bình An, các thần dần dần khai ngộ và địa vị của họ cũng được nâng cao. Tỷ dụ như trường hợp Thạch Thanh Thủy Bát Phan Thần () đã đạt đến Danh Hiệu Bồ Tát. Sau đó, trong văn thư của Thái Tể Phủ (, Dazaifu) gởi cho đền thờ Cừ Khi Bát Phan Cung (, Hakozakihachimangū) vào năm 937 (Thừa Bình [] thứ 7), có đoạn văn gọi Bát Phan Thần là Quyền Hiện. Hay trong tác phẩm Tẩu Thang Duyên Khởi (, Sōtōengi) có các văn thư ghi năm 812 (Hoằng Nhân [] thứ 3) cũng như 904 (Diên Hỷ [] thứ 4), có thể thấy từ Quyền Hiện. Đến giữa thời Bình An, chư thần tiến đến rất gần với địa vị của Phật. Trong bức Cúng Dường Nguyện Văn () do ca nhân Đại Giang Khuông Hành (, Ōe-no-Masahira, 952-1012) viết khi đến tham bái đền thờ Nhiệt Điền Thần Xã (, Atsuta Jingū) ở tiểu quốc Vĩ Trương (, Owari) vào năm 1004 (Khoan Hoằng [] nguyên niên), ông viết là Thùy Tích của Nhiệt Điền Quyền Hiện (, Atsutagongen). Cũng vào năm thứ 4 (1007) cùng niên hiệu trên, trong ống kinh do Đằng Nguyên Đạo Trưởng (, Fujiwara-no-Michinaga, 966-1027) đem thờ trên Kim Phong Sơn () có ghi dòng chữ “Tạng Vương Quyền Hiện ().” Trong bộ Kim Tích Vật Ngữ Tập (, Konjakumonogatarishū) cũng có xuất hiện từ Hùng Dã Quyền Hiện (, Kumanogongen). Việc phổ cập hóa tư tưởng Quyền Hiện như vậy là đồng thể hóa Phật với Thần; và cho biết rằng đã đến thời kỳ hoàn thành thuyết Bản Địa Thùy Tích. Đến Thời Đại Liêm Thương (, Kamakura, 1185-1333), các đền thờ Thần Xã gọi tên Quyền Hiện bắt đầu xuất hiện như Địa Chủ (), Bạch Sơn (), Ái Đãng (), Xuân Nhật (), v.v. Trong tác phẩm Chư Thần Bản Hoài Tập (, Shojinhongaishū) do Tồn Giác (, Zonkaku, 1290-1373) viết vào cuối thời kỳ Liêm Thương, chia thần thành hai loại là Quyền Xã () và Thật Xã (), cho rằng Thần của Quyền Xã là “đức Như Lai xưa kia, vì để mang lại Lợi Ích cho Bồ Tát, Chúng Sanh thâm vị, nên giả Hiện Thân hình Thần Minh”; song tất cả đều là quay về với sự giáng tích của Phật Di Đà; và cho rằng chư thần của Thật Xã thì cần phải bài xích như là tà thần. Thần Đạo mang tính Thần Phật Tập Hợp vào thời Trung Đại, lấy tư tưởng Quyền Hiện làm luận cứ quan trọng. Tuy nhiên, sau khi Tướng Quân Đức Xuyên Gia Khang (, Tokugawa Ieyasu, 1542-1616) qua đời, vị tăng của Thiên Thai TôngThiên Hải (, Tenkai, 1536-1643) chủ trương thờ phụng đấng Quyền Hiện và xem đó như là thần hiệu của Gia Khang. Ngoài ra, các Thiên Hoàng Nhật Bản đã từng lấy Danh Hiệu Quyền Hiện để ban hiệu sắc hứa cho cấp dưới. Tỷ dụ như Đề Hồ Thiên Hoàng (, Daigo Tennō, tại vị 897-930) đã ban cho Đằng Nguyên Liêm Túc (, Fujiwara-no-Kamatari, 614-669) hiệu là Đàm Sơn Quyền Hiện (); hay Hậu Thủy Vĩ Thiên Hoàng (, Gomizunō Tennō, tại vị 1611-1629) ban cho Đức Xuyên Gia Khang hiệu là Đông Chiếu Đại Quyền Hiện (), v.v.