Quyền Giả

《權假》 quán jiǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Chân thực. Tạm thời dùng, xong thì bỏ. Nghĩa là giáo pháp Phương Tiện mà đức Phật tạm thời sử dụng để dắt dẫn Chúng Sinh vào giáo pháp chân thực, sau khi Thành Tựu thì bỏ pháp Phương Tiện này. Ví như thuyền bè để qua sông, nhờ các bậc thang để lên lầu; cuối cùng khi đến đích rồi, thì phải rời bỏ những công cụ tạm thời đặt ra này. Quyền pháp, Quyền giáo tức là những giáo pháp Quyền Giả ấy. Theo quan điểm của tông Thiên thai thì kinh Pháp hoa là giáo pháp chân thực, còn các kinh đức Phật nói trước kinh Pháp hoa thì đều là Pháp Môn Quyền Giả. Cũng thế, theo quan điểm của Tịnh Độ Chân Tông ở Nhật bản thì hoằng nguyện của đức Phật A di đà là pháp nghĩa chân thực tột cùng; trái lại, những Chân Môn, yếu môn, cho đến Thánh Đạo Môn khác... đều thuộc Pháp Môn Phương Tiện Quyền Giả. [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 3., hạ; Tịnh Độ Hòa Tán]. (xt. Quyền Thực Nhị Giáo).