Quang Tướng

《光相》 guāng xiāng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Quang Minh Tướng. Chỉ cho tướng ánh sáng phóng ra từ thân của Phật, Bồ Tát, tượng trưng cho trí tuệ của các Ngài. Trong hội họa, điêu khắc... Quang Tướng phần nhiều được biểu hiện bằng hình tròn, nên cũng gọi là Viên tướng, Viên quang. Quang Tướng được chia làm 2 loại:
1. Đầu Quang (cũng gọi Mi gian quang – ánh sáng phóng ra từ giữa đầu chân mày):Tức là chung quanh đầu và mặt phát ra tướng ánh sáng hình tròn.
2. Thân quang (cũng gọi Cử thân quang): Tức là tướng ánh sáng phát ra từ chung quanh toàn thân. Thân quang thường là hình chiếc thuyền, hình cánh hoa sen. Vòng sáng của các Quang Tướng có các kiểu như:
1. Ở trên vòng sáng có thêm đồ án.
2. Ở trong vòng sáng có hình hoa sen.
3. Ở riềm của vòng sáng có thêm những tia lửa.
4. Dùng hình những tia lửa làm vòng tròn.
5. Ở trên ánh sáng của riềm vòng tròn làm hình Bảo Châu.
6. Ở trong vòng sáng có những đường kim tuyến phóng ra. Các Mạn Đồ La được thấy hiện nay phần nhiều là thuộc loại hình thứ 3, loại này dùng vòng tròn để biểu thị trí của tự tính, dùng các tia lửa để biểu thị nghĩa đốt cháy các Phiền Não. Tượng Phật của Hiển giáo thì phần nhiều dùng loại hình thứ
6. Các tượng của chư tôn Mạn Đồ La Kim Cương Giới thì có 2 lớp tướng tròn trong và ngoài, còn Thai Tạng Giới thì chỉ có 1 lớp tướng tròn bên trong. Quang Tướng này không phải chỉ riêng Phật giáo mới có, mà các Tông Giáo trên Thế Giới nói chung đều xem ánh sáng là thiêng liêng và dùng làm đối tượng để Sùng Bái. Bởi thế, Quang Tướng cũng cótác dụng biểu trưng thần thánh hay vĩ nhân. [X. kinh Quán Vô lượng thọ; luận Đại trí độ Q. 8.; Quảng Hoằng Minh Tập Q. 17.]. (xt. Quang Bối).