Quảng Bách Luận Bản
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Tứ Bách Luận tụng, Quảng Bách Luận. Tác phẩm, 1 quyển, do ngài Thánh Thiên (Đề Bà) soạn vào thế kỉ thứ III, ngài Huyền Trang dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 30. Luận này gồm có 200 bài kệ tụng theo thể 5 chữ. Nội dung chia làm 8 phẩm: Phá thường, Phá ngã, Phá thời, Phá Kiến, Phá căn cảnh, Phá biên chấp, Phá Hữu vi tướng và Giáo giới Đệ Tử. Lập trường chủ yếu của luận này là phá trừ vọng chấp của Ngoại Đạo và Tiểu Thừa cho rằng các pháp là có thật, đồng thời, thuyết minh lí Chân Không Vô Ngã. Ngài Thánh Thiên còn soạn Bách Luận và Bách tự luận. Bộ Bách Luận do ngài Cưu Ma La Thập dịch, là sách cương yếu của Quảng Bách Luận Bản. Còn Bách tự luận thì do ngài Bồ Đề Lưu Chi dịch, là sách cương yếu của bộ Bách Luận. Bản tiếng Phạm của luận này gọi là Tứ Bách Luận tụng, bản Hán dịch là nữa sau của nguyên văn 400 bài tụng, 16 phẩm, vì so sánh với Bách Luận nên gọi luận này là Quảng Bách Luận. Ngài Hộ Pháp chú Thích Luận này thành là Quảng Bách Luận Thích Luận.Ngoài ra, Trung Luận chú (Prasannapadà) bằng tiếng Phạm của ngài Nguyệt xứng (Phạm: Chandrakìrti) và các bản Hán dịch Trung Luận, luận Thuận trung, luận Phật thích, luận Bát Nhã đăng, luận Nhập Đại Thừa, luận Thành thực, Đại Thừa Trung Quán Thích Luận... đều có dẫn dụng thuyết của Tứ Bách Luận, do đó mà biết Tứ Bách Luận đã lưu truyền rất rộng. [X. Đại Đường Tây Vực Kí Q. 5.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 5.; Cổ Kim Dịch Kinh Đồ Kỉ Q. 4.].