Quảng Bách Luận Thích Luận

《廣百論釋論》 guǎng bǎi lùn shì lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Đại Thừa Quảng Bách Luận Thích Luận, Quảng Bách Luận, Quảng Bách Luận thích. Tác phẩm, 10 quyển, do ngài Hộ Pháp soạn, ngài Huyền Trang dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 30. Đây là sách chú thích Quảng Bách Luận Bản của ngài Thánh Thiên. Nội dung chia làm 8 phẩm, mỗi phẩm có 25 bài kệ tụng, tổng cộng gồm 200 bài kệ tụng, chủ yếu là phá sự Mê Chấp của Ngoại Đạo, Tiểu Thừa cho các pháp là có thật, khiến chứng ngã, pháp đều không và hiển bày Nghĩa Trung đạo Chân Không Vô Ngã. Ngài Thánh thiên (Phạm: Kàịa- deva) là Đại sư của phái Trung quán, còn ngài Hộ Pháp (Phạm: Dharmapàla) là Đại sư của phái Duy Thức. Thông thường, người đời sau đều cho rằng giáo pháp của 2 hệ thống Trung quán và Du Già là Không và Hữu Đối lập nhau, như vậy, về mặt Bản Chất có cái gì đó không ổn. Nhưng, sự xuất hiện của bộ Quảng Bách Luận Thích Luận này đã chứng minh rằng giáo pháp của 2 hệ đã giúp nhau và bổ sung cho nhau. Trong luận này, ngài Hộ Pháp chẳng những nói Chân Đế không của Trung quán, mà còn nói Tục đế hữu của Duy Thức, cho nên sách này đã do dung hòa 2 học phái mà hình thành. Sách chú Thích Luận này có nhiều, nhưng hiện chỉ còn quyển 1 của Quảng Bách Luận Sớ (vốn 10 quyển) do ngài Văn Quĩ soạn vào đời Đường. [X. Đại Đường Nội Điển Lục Q. 5.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 8.].