Phương Đẳng Bộ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Từ ngữ chỉ chung cho các kinh Đại Thừa ngoài 4 bộ: Hoa nghiêm, Bát Nhã, Pháp hoa, Niết Bàn. Là 1 trong 5 đại bộ của kinh Đại Thừa. Trong Ngũ thời phán giáo của tông Thiên thai, các kinh Đại Thừa được chia làm 5 bộ, Phương Đẳng Bộ là bộ thứ 2 gồm 2 bộ (Bảo tích, Đại tập) trong 5 bộ lớn (Bát Nhã, Bảo tích, Đại tập, Hoa nghiêm, Niết Bàn) do Khai Nguyên Thích Giáo Lục chia loại, cùng với các kinh ngoài 5 bộ lớn không thuộc Pháp hoa bộ, cộng với các Nghi quĩ thuộc Mật bộ được Phiên Dịch từ sau niên hiệu Khai nguyên. Phương Đẳng Bộ được chia làm 2 bộ: Phương Đẳng hiển thuyết bộ và Phương Đẳng mật chú bộ. Hiển thuyết bộ gồm các kinh như kinh Đại bảo tích..., có tất cả 369 bộ, 1107 quyển. Còn Mật chú bộ thì chia làm 2 loại là Mật chú kinh và Mật chú nghi quĩ. Mật chú kinh bao gồm các kinh như Đại Phật đính Như Lai Mật Nhân tu chứng Liễu Nghĩa chư bồ tátvạnhạnh thủ lăng nghiêm..., có tất cả 285 bộ, 539 quyển. Còn Mật chú nghi quĩ thì bao gồm các kinh như kinh Kim Cương đính Nhất Thiết Như Lai chân thực nhiếp Đại Thừa hiện chứng đại giáo vương..., có tất cả 81 bộ, 103 quyển. Hiển và Mật cộng chung lại là 735 bộ, 1.749 quyển. [X. Duyệt Tạng Tri Tân tổng lục Q. 1.].