Phương Đẳng

《方等》 fāng děng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

, chỉ chung các Kinh Điển Đại Thừa. Phương (): hay phương quảng, nghĩa là vuông vức và rộng rãi, chứa đủ các pháp, từ nhỏ tới lớn, từ thấp tới cao. Đẳng (): Bình Đẳng, như nhau. Các kinh Đại Thừa do Phật Thuyết đều như nhau cả, chứa đủ Diệu Lý, Thật Tướng, bất cứ ai tu hành rốt ráo theo một bộ kinh Đại Thừa nào cũng có thể Thành Tựu trí huệ Phật. Vì vậy nên gọi chung là Phương Đẳng.