Phùng Mộng Trinh

《馮夢禎》 féng mèng zhēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

(1548-1595) Cư Sĩ Phật Giáo Trung Quốc, sống vào đời Minh, người Tú thủy (Gia hưng, Chiết giang), tự là Khai chi. Ông có khí tiết cao thượng, giỏi văn chương. Khoảng năm Vạn lịch (1573-1620) đời vua Thần tông, ông thi đậu Trạng nguyên, làm quan đến chức Quốc tử giám tế tửu. Ông vốn kính tín Phật Pháp, thích giao tiếp với các Thiền Sư, từng xin ngài Vân thê Châu Hoành Thụ giới Bồ Tát. Ông giữ giới rất nghiêm cẩn, lại cùng với ngài Tử bá Chân Khả tu Tam Muội Niệm Phật. Ông chích máu viết kinh, khắc in Đại tạng. Ông tụng kinh Lăng nghiêm hàng ngày và soạn chú thích lưu hành. Năm Vạn lịch 22, ông qua đời, hưởng dương 48 tuổi, Thụy Hiệu là Trang giản, được phong tặng Thái Tử Thái Bảo. Ông để lại các tác phẩm: Lịch đại cống cử chí, Khoái tuyết đường tập, Khoái tuyết đường mạn lục. [X. Minh Sử Q. 317.; Minh nhân tiểu truyện Q. 3.; Thi chí cư thi thoại 15].