Phụng Pháp Yếu

《奉法要》 fèng fǎ yào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tác phẩm, 1 quyển, do ông Hi Siêu (336- 377) soạn vào đời Đông Tấn, được thu vào Hoằng Minh Tập quyển 13 trong Đại chính tạng tập 52. Hi Siêu là Tham quân của Đại tư mã Hoàn ôn, Hoàn ôn từng giao cho ông ta quyền sinh sát trong tay, cho nên các quan và danh sĩ đương thời đều e dè và sợ hãi. Về già, ông ta rất ăn năntội lỗi của mình, cho nên mới chỉnh lí những nghĩa cốt yếu mà Tín Đồ Phật giáo Tại Gia Tín Ngưỡng và thực hành mà soạn thành sách này. Nội dung thuyết minh về những giáo lí nền tảng của Phật Giáo Như: Tam tự qui, Ngũ Giới, Thập Thiện, Ngũ ấm, Lục tình..., đồng thời nói về ý nghĩa của những vấn đề Báo Ứng, Niết Bàn... Toàn sách nhấn mạnh việc thực Hành Phật pháp trong cuộc sống hàng ngày. Đây là tư liệu quí giá cho việc nghiên cứu những sinh hoạt của Tín Đồ Phật giáo Tại Gia thời bấy giờ.