Phức Lễ

《複禮》 fù lǐ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Phục Lễ. Cũng gọi Hồi Lễ, Hoàn lễ. Đáp lễ lại. Tức đối diện đáp lại lễ thỉnh của các chùa khác. Hiện nay, phần nhiều chỉ cho việc hồi tín. [X. điều Du phương Tham Thỉnh trong Sắc tu Bách trượng thanh qui Q. 5.]. (xt. Hồi Lễ).
II. Phục Lễ (?-?). Cao Tăng Trung Quốc sống vào đời Đường, người Kinh triệu (Thiểm tây), họ Hoàng phủ. Sư Xuất Gia từ nhỏ, trụ ở chùa Đại hưng thiện. Sư từng theo các ngài Địa Bà Ha La, Thực xoa Nan Đà Phiên Dịch Kinh Điển. Năm Vĩnh long thứ 2 (681) đời Đường Cao tông, quan Thái tử văn học (chức quan quản lí kinh sách ở đời Đường) là Quyền vô nhị nêu ra 20 nghi vấn đối với Phật giáo, sư soạn Thập Môn Biện Hoặc Luận để giải đáp,Quyền vô nhị chịu khuất và lễ sư làm thầy.Sư còn soạn Chân Vọng Tụng, bàn về mối quan hệ giữa Chân Tâm và vọng tâm, đồng thời thỉnh các sư đương đại giải đáp, hiện còn lời phúc đáp của các ngài Trừng quán và Tông mật. Tương truyền, sư phản đối giáo nghĩa Giả danh Bồ Tát do ngài Pháp Tạng chủ xướng và dâng biểu tâu xin trục xuất ngài Pháp Tạng ra khỏi Giang nam.
III. Phục Lễ (?-?). Cao Tăng Trung Quốc sống vào đời Đường. Sư có đức hạnh cao khiết, được người đương thời quí trọng. Sư từng vâng sắc chỉ của vua tham dự Đạo Tràng Dịch Kinh của Đại sư Hiền thủ Pháp Tạng. Sư cùng với các ngài Pháp Tạng và Đạo thành cùng dịch phẩm Pháp Giới kinh Hoa nghiêm.