Phúc Điền Vô Thượng Tâm

《福田無上心》 fú tián wú shàng xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong 6 thứ Tịnh Tâm. Tâm tận lực cúng dường Phúc Điền Tam Bảo, vì trong các Phúc Điền như Kính điền, Bi Điền, Ân Điền... thì Phúc Điền Tam Bảo Phật, Pháp, Tăng là Phúc Điền tối thượng. Cứ theo kinh Bồ Tát Địa trì quyển 7, Bồ Tát đối trước Như Lai Sinh Khởi 6 thứ Tâm Thanh Tịnh: Tâm Phúc Điền vô thượng, tâm Ân Đức vô thượng, tâm vô thượng đối với tất cả Chúng Sinh, tâm khó gặp như hoa Ưu đàm bát, tâm độc nhất trong 3 nghìn Đại Thiên Thế Giới và tâm nương vào nghĩa đầy đủ tất cả pháp Thế Gian xuất Thế Gian. Dâng 6 thứ tâm này lên cúng dường Phật, Pháp, Tăng thì được vô lượng Công Đức.