Phúc Điền Viện
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Nơi chuyên thu nhận nuôi dưỡng những người già yếu, trẻ em, tàn tật không nơi nương tựa. Trước năm Gia hựu (1056-1063) đời Bắc Tống, ở kinh đô đã thiết lập viện Đông tây Phúc Điền. Đến năm Gia hựu thứ 8 lại xây thêm viện Nam bắc Phúc Điền để chăm lo săn sóc cho những người già yếu, trẻ mồ côi, người nghèo khổ và tật bệnh. Cứ theo Cựu đường thư và Đường Hội Yếu thì ở đời Đường Viện Bi Điền cũng đã được thiết lập để nuôi dưỡng những lớp người như trên, đời Tống chỉ phỏng theo đời Đường, nhưng đổi tên là viện Phúc Điền mà thôi. (xt. Bi Điền).