Phổ Môn

《普門》 pǔ mén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: samanta-mukha: còn gọi là Vô Lượng Môn (), ý chỉ cho cánh cửa rộng mở dung chứa hết thảy. Thiên Thai Tông cho rằng đây là lý của Trung Đạo, Thật Tướng, tức biến khắp tất cả; cho nên chư Phật, Bồ Tát nương lý này mà có thể khai mở cửa vô lượng, Thị Hiện các loại thân hình để cứu độ nỗi khổ của Chúng SanhThành Tựu Bồ Đề. Căn cứ trên lý này, Thiên Thai Tông nêu ra thuyết Thập Phổ Môn (), gồm: Từ Bi Phổ (), Hoằng Thệ Phổ (), Tu Hành Phổ (), Đoạn Cảm Phổ (), Nhập Pháp Môn Phổ (), Thần Thông Phổ (), Phương Tiện Phổ (便), Thuyết Pháp Phổ (), Thành Tựu Chúng Sanh Phổ (), Cúng Dường Chư Phật Phổ (). Hành Giả có thể nương vào các Pháp Môn này theo thứ tự tu hành thì sẽ hoàn thành đức tự hành hóa tha. Riêng Hoa Nghiêm Tông thì Nhận Thức Phổ Môn là lý của Chủ Bạn đầy đủ trùng trùng vô tận do Viên Giáo thuyết ra; có nghĩa là trong một mà nhiếp hết thảy các pháp, cũng như kinh hoa nghiêm dạy rằng một của giáo pháp có thể thâu nhiếp cả toàn bộ các cửa. Hơn nữa, chư Phật, Bồ Tát nương vào các duyên, hiện đủ loại hình tướng để đến cứu độ Chúng Sanh; nên được gọi là Phổ Môn Thị Hiện (). Các Kinh Điển thuyết về Phổ Môn như Quán Thế Âm Bồ Tát Phổ Môn Phẩm () thứ 25 của Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (Sanskrit: Saddharma-puṇḍarīka, , Taishō No. 262), Phật Thuyết Phổ Môn Phẩm Kinh (, Taishō No. 315), Quán Âm Kinh Phổ Môn Phẩm Phu Thuyết (), v.v. Tại Quan Âm Điện (殿) của Quốc Thanh Tự () ở Thiên Đài Sơn (), Tỉnh Triết Giang (), Trung Quốc có câu đối: “Pháp pháp Viên Thông cố Danh Tự Tại, đầu đầu hợp đạo nhân hiệu Phổ Môn (, pháp pháp Viên Thông gọi tên Tự Tại, người người hợp đạo mới hiệu Phổ Môn).”